LỜI KINH TRONG LÒNG BÀN TAY

“Đức Phật nói: tâm từ bi là nguồn tình thương vô tận, dù mang ra để
thương bao nhiêu người cũng không hết; tâm từ bi như ao nước trong
xanh, rửa sạch hết những lầm lỗi của ta và người”.
Tâm từ bi là một nguồn năng lượng có thể tái tạo được, cho dù hôm nay
đã dốc hết lòng để thương người này, nhưng ngày mai sẽ lại có đủ tình
thương để thương được người khác.
Nếu chỉ thương được người này nhưng lại ghét bỏ người kia; nếu chỉ
thương được người trong hiện tại, nhưng ngày mai, khi người đã đổi thay,
lại sinh tâm hận thù, tình thương đó, nhất định không phải là từ bi.
Vì Từ bi không chỉ được thể hiện ở khả năng kiên trì trong việc thương
người mà còn được thể hiện ở khả năng thích ứng để bắt đầu lại khi người
đã đổi thay khác ngày xưa.
Đỉnh cao nhất của trí tuệ là khi đứng trước bất kì một người nào cũng
luôn nhìn thấy được những điều gì đó để thương. Nên hình thức cao nhất
của trí tuệ chính là từ bi.
Khi thương được một người, những lầm lỗi của họ không còn đáng kể
nữa; khi thương được bản thân, chúng ta sẽ tự biết phải nói như thế nào,
phải làm những việc gì, phải đi về hướng nào, phải buông bỏ điều gì và giữ
lại điều gì để ngày mai của mình không phải khổ; và khi thương được cuộc
sống, tất cả những vết thương mà cuộc sống gây ra trước đó ngay lập tức
lành lại.
Trái tim từ bi thực sự là một kho báu rất lớn, lớn đến vô tận, nhưng chúng
ta có thể mang theo nó đi khắp mọi nơi một cách rất nhẹ nhàng.
Từ bi không phải chỉ yêu thương một vài người mà là yêu thương tất cả
mọi người; không phải chỉ thương một chốc một lát mà là thương mọi lúc;
nên từ bi không phải chỉ giúp chúng ta bình yên trong một vài hôm, mà sẽ
giúp chúng ta bình yên được cả đời trong mọi hoàn cảnh.
Một ngày nào đó, khi đủ trưởng thành, chúng ta sẽ lại tin vào những điều
kì diệu của cuộc sống, như trẻ con ngày xửa ngày xưa đã từng tin, chỉ là khác
hơn một chút; trẻ con ngây ngô tin những điều kì diệu của cuộc sống đến từ
những thứ bên ngoài, từ đôi tay chứa đầy phép thuật của ông Bụt cô Tiên;
còn một người trưởng thành sẽ tin điều kì diệu của cuộc sống đến từ chính
bản thân mình, từ đôi chân không ngại khó, từ đôi tay không sợ gian nan,
và từ một trái tim chứa đầy từ bi dù đối diện với bao nhiêu đắng cay vẫn
gom đủ tình thương để nói được hai tiếng “thương người”.
Để được bình yên, chỉ cần một trái tim đầy tình thương, mọi chuyện chỉ
đơn giản như vậy, nhưng để có được điều đơn giản ấy lại là điều rất khó.
Người ngủ an.
Vô Thường
Núi.26.1.2023
Om Mani Padme Hum

HÃY ĐỌC NHỮNG DÒNG NÀY NẾU CẢM THẤY MÒN MỎI CHÁN CHƯỜNG

  1. Thành công chưa bao giờ là điều dễ dàng, đặc biệt là những hoài bão lớn.
    Vấp ngã, sai lầm và thất bại là những điều không ai tránh khỏi. Đừng vì
    chút trắc trở mà nản lòng.
  2. Sứ mệnh càng cao, chông gai càng nhiều. Nhưng thà đương đầu với
    chông gai thử thách, để được thể nghiệm một kiếp sống nồng nhiệt, con
    hơn đắm mình trong những ngày nhàn nhạt vô nghĩa.
  3. Bạn làm việc và nỗ lực, là vì chính bản thân bạn. Có rất nhiều việc, ta làm
    không phải để được “trả công”. Ta làm vì thấy nó xứng đáng. Đừng hờn
    dỗi với cuộc đời khi cuộc đời không ban cho ta công cán.
  4. Miếng phomai miễn phí chỉ có trong chiếc bẫy chuột. Đời không chỉ có
    màu hồng, phải biết chấp nhận hai mặt trái phải của cuộc sống mà dấn
    thân, chinh phục.
  5. Người ta thường đo ngựa hay trên đường trường. Đời dài lắm, không có
    gì mà vội. Giữ ý chí kiên định, vấp ngã nhanh chóng đứng lên. Sai lầm
    nhanh chóng điều chỉnh. Giữ cho mình cái đầu lạnh và đôi chân không
    mệt mỏi. Phải vững bước thì mới mong có con đường.
  6. Mệt rồi thì cứ nghỉ. Không ai như sắt đá mãi được. Nghỉ xong rồi thì đứng
    dậy: sau những lần đứng dậy đó, sự kiên cường sẽ tăng lên từng ngày.
    Hãy kiên cường, lì lợm và đừng đánh mất trí tuệ của mình.
    (Chill Radio chiêm nghiệm)

NHÀ SƯ và CHIẾC CỐC

Có một vị Tăng tên là Sangharaja. Một lần đến Trung Quốc, ở đó, người
ta đã tặng cho ông một chiếc cốc uống trà rất đẹp. Nó không giống như bất
cứ thứ gì ông nhìn thấy trước đây. Và ngay khi ông cầm nó trên tay, ông lập
tức đau khổ. Mình nên để nó ở đâu đây? Chỗ nào an toàn để cất nó?
Ông không ngừng lo sợ nó sẽ bị vỡ. Trước khi có chiếc cốc đó, ông rất ổn.
Một khi có nó, ông muốn đem khoe với mọi người ở quê nhà Thái Lan. Ông
bỏ chiếc cốc vào trong giỏ và luôn miệng nhắc nhở mọi người “hãy cẩn thận
để chiếc cốc không bị vỡ !” Đi đâu ông cũng phải trông chừng nó. Ông
không có gì ngoài khổ đau. Trước đó, nỗi khổ của ông không tồn tại, nhưng
bây giờ, ông mang gánh nặng khi giữ chiếc cốc này.
Ông lên máy bay về Thái Lan. Khi ông về đến, ông luôn cảnh báo mọi
người: “Hãy cẩn thận! Ở đây có đồ dễ vỡ”. Cứ như vậy, ông đau khổ vì dính
mắc với chiếc cốc. Cuối cùng, một ngày kia, một nhà sư cầm chiếc cốc lên
và nó trượt khỏi tay anh, vỡ tan.
Sangharaja cảm thấy thật nhẹ nhõm. “Ôi, mình được tự do rồi sau những
năm dài đau khổ.”…

  • Thầy Ajahn Chah –

NẾU BIẾT CUỘC ĐỜI NẦY LÀ CƠ HỘI DUY NHẤT

Cuộc đời này là cơ hội duy nhất. Một người có thể sử dụng nó theo cách
này hay cách khác. Anh ta có thể sử dụng nó để kiếm tiền, để xây dựng danh
tiếng, hay để xây dựng gia đình, sống yên ổn, bình dị.
Nhưng anh ta cũng có thể sử dụng nó để khám phá chính nó, khám phá
bản chất của cuộc đời, khám phá chính anh ta, xem anh ta đích thực là cái gì.
Anh ta có thể chọn sống như một nhà khoa học khám phá. Nhưng trong
trường hợp này, đối tượng khám phá không phải là một vật, mà là tính chủ
thể, là chính anh ta.
Luôn biết rằng cái chết có thể đến bất cứ lúc nào và sớm muộn gì thì ai
cũng sẽ chết là sự nhắc nhở vô cùng quan trọng để một người quyết định sử
dụng toàn bộ cuộc đời mình theo hướng nào, cũng như từng ngày, từng
khoảnh khắc.
Hãy hỏi, nếu ngày mai ta chết, ta có lo lắng, sợ hãi không ? Ta có tiếc nuối,
ân hận điều gì không ? Nếu ngày mai ta chết, tham vọng của ta, mục tiêu
của ta, con đường ta chọn để đi có còn ý nghĩa gì không ? Ta có luôn luôn
sẵn sàng chết một cách mãn nguyện bất cứ lúc nào ?
Phải chăng để chết một cách mãn nguyện bất cứ lúc nào, ta phải sống sao
cho mãn nguyện trong từng việc một, từng khoảnh khắc một ? Ta phải học
cách kết thúc trọn vẹn từng khoảnh khắc?
Nếu như ta lựa chọn sống theo cách mãn nguyện với mục tiêu nào đó
trong tương lai, thì có nghĩa bây giờ ta chưa mãn nguyện. Nếu cái chết đến
bây giờ, liệu có thể nào ta mãn nguyện ra đi ?
Chừng nào một người còn suy nghĩ và tin tưởng rằng, mình là một thực
thể độc lập, một chủ thể ra quyết định, thì việc lựa chọn hướng đi cuộc đời
mình, cách sống cuộc đời mình như thế nào, là cần thiết.
Để sống một cuộc đời mãn nguyện và chết mãn nguyện, sẵn sàng cho cái
chết bất cứ lúc nào, bạn phải sống mãn nguyện từng ngày, từng khoảnh
khắc. Và cách duy nhất để thực hiện một sự mãn nguyện như thế là yêu cuộc
sống như nó đang là. Đừng đặt điều kiện cho tình yêu của bạn. Khi nói yêu
cuộc sống như nó là, bạn đừng hiểu nhầm tôi. Tôi không có ý nói, xung đột,
chiến tranh đang xảy ra ở đâu đó, và tôi yêu xung đột, yêu chiến tranh; yêu
cuộc sống như nó là, không có nghĩa là thất nghiệp, đói khát đang hoành
hành và vì tôi yêu toàn bộ nên yêu cả thất nghiệp, yêu đói khát.
Không phải. Tình yêu có sự chấp nhận lớn lao không giới hạn. Với tình
yêu bạn chấp nhận cuộc sống như nó đang thế. Với tình yêu, bạn thừa nhận
sự thật đang diễn ra. Trong tình yêu, bạn thấy sự thật, thấy rõ những gì đang
diễn ra, có thể bạn đau đớn với những sự thật đang diễn ra. Cái đau đớn ấy
là đau đớn của tình yêu và trong tình yêu. Tình yêu thừa nhận sự thật, dung
nhiếp mọi đau đớn.
Trong tình yêu có lòng trắc ẩn, lòng thương xót. Với lòng trắc ẩn, lòng
thương xót đối với con người, bạn hành động. Hành động của bạn có thể là
giúp xóa đói giảm nghèo, chống chiến tranh. Hành động như thế không có
nghĩa là bạn đang đấu tranh, vật lộn với cuộc sống, chống lại cuộc sống. Bạn
hành động với động lực của tình yêu, hành động trong tình yêu.
Với tình yêu vô lựa chọn, với tình yêu toàn bộ cuộc sống, thừa nhận sự
thật, dung nhiếp sự thật, với lòng trắc ẩn của tình yêu, hành động của bạn
là sáng suốt. Với tình yêu toàn diện, cái nhìn toàn diện, hành động của bạn
là toàn diện. Với tình yêu phân biệt và lựa chọn, hành động của bạn nhất
định phiến diện.
Tuệ Nhiên

GIÚP BÊN TRONG HAY GIÚP BÊN NGOÀI?

Có một số người khi họ thấy người khác làm từ thiện, ví dụ như phát gạo,
phát quà…cho người nghèo.
Thì họ nói rằng :
Anh, em, cha, mẹ… trong nhà chưa giúp xong mà bày đặt đi làm từ thiện,
đi giúp người bên ngoài…
Vậy vấn đề này ta nên nhìn nhận như thế nào cho đúng đạo lý ?
Chúng ta có chờ giúp xong hết người thân họ hàng trong nhà của mình
rồi mới đi giúp người bên ngoài hay không ? Theo tôi, quý vị đừng nên mắc
kẹt vào vấn đề đó, nghĩa là ai chúng ta cũng giúp, người bên ngoài hay bên
trong gì cũng giúp hết. (tức là Bình đẳng Thí- bố thí bình đẳng). Quan trọng
là khả năng giúp của chúng ta đến đâu mà thôi.
Về bản chất của sự giúp đỡ, đó là chúng ta chỉ hỗ trợ những người đó một
phần nào đấy, còn lại họ phải tự lực cánh sinh là chính, chứ không nên ngồi
đó, ăn ở không…rồi chỉ chờ nhận lấy sự giúp đỡ (dù là người trong nhà hay
người ở ngoài đường, người xa lạ…).
Trước đây tôi cũng có biết trường hợp của một cô Phật tử nọ. Cô này rất
thương yêu anh chị em và gia đình của mình, chính vì thế, làm có bao nhiêu
tiền, cô đều cho hết anh em, cha mẹ, họ hàng…của mình, mà không tính phải
giữ lại cho bản thân.
Thế rồi một ngày kia, cô bị người khác ếm bùa, mất ăn mất ngủ, gần như
muốn điên loạn, và không đi làm kiếm tiền được nữa.
Lúc này họ hàng và những người thân trở mặt, xem thường cô, coi cô như
gánh nặng của gia đình… Vì thế, cô đã rất buồn, thất vọng về gia đình của
mình.
Do đó, quý vị đừng bao giờ có cái tâm (hay có cái suy nghĩ) chỉ giúp đỡ
những người trong gia đình mình, còn người bên ngoài thì ngó lơ, mặc kệ,
không quan tâm…
Người nào có cái tâm như thế là đang kẹt tâm ích kỷ (sống vị kỷ, tức chỉ
vì mình và gia đình mình), và sẽ bị quả báo của sự cô đơn, rất ít được người
trong thiên hạ yêu thương, giúp đỡ ( nếu có khó khăn).
Vì thế, quý vị hãy tập mở cái tâm rộng lượng ra một tí, nghĩa là thấy việc
gì cần làm cần giúp là chúng ta làm, chứ không nên tính toán chỉ cho gia
đình của mình.
Ví dụ :
Hôm nay đi chùa, đến chùa, ta bỏ thùng cúng dường vài chục …
(Thì không nên nghĩ sẽ dành vài chục về cho con uống trà sữa…).
Hoặc tuần này nhóm Đạo Tràng có phóng sinh, ta cũng góp vài chục (thì
đừng tính toán, sẽ dành tiền ấy về cho cháu ở nhà ăn bánh…).
Hay sáng nay thấy có người ăn xin khổ đi ngang qua nhà, họ xin một lon
gạo, ta tiếc không dám cho, nghĩ bụng để dành lon gạo nấu cơm cho gà nhà
mình ăn….
Khi để tâm tính toán quá như thế, quý vị sẽ dễ dần biến mình thành một
con người ích kỷ, thậm chí là keo kiệt, rít ….sau khi chết rất dễ đoạ vào khổ
cảnh đói khát . Nên quý vị hãy hết sức chú ý nhé!!
Nam Mô Đại Từ Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát
Thiện Tri Thức

BIẾT TRÂN TRỌNG Ý NGHIỆP

Cuộc sống không bao giờ gói gém những ngày vui mang đến đặt vào tay
người này, rồi lại gói gém thật nhiều những ngày buồn mang đến đặt vào
tay người khác. Cuộc sống không biết chúng ta là ai, và cuộc sống cũng
chẳng cần biết chúng ta là ai.
Nên những ngày vui hay những ngày buồn, chưa bao giờ là vấn đề của
con người với cuộc sống, mà là vấn đề của con người với thái độ sống của
chính họ. Mọi chuyện bắt đầu từ thái độ sống, thái độ sống còn gọi là ý
nghiệp (Pali: Manas-karman).
Nếu không biết trân trọng ý nghiệp, ý nghiệp sẽ trở thành kẻ phụ bạc lớn
nhất cuộc đời của mỗi người. Không phải ai đó hay cuộc sống ngoài kia.
Nếu không biết trân trọng từng suy nghĩ nhỏ, những suy nghĩ nhỏ sẽ trở
thành vấn đề rất lớn. Những suy nghĩ vụn vặt, biến chúng ta trở thành một
người bé nhỏ, làm chúng ta trở thành một kẻ yếu mềm, rồi nỗi buồn nào
cũng có thể tràn qua, nỗi đau nào cũng có thể tàn phá.
Con người sở dĩ không có được những ngày vui là do còn đang bận rộn
với quá nhiều nỗi buồn nhỏ nhặt của mình.
Chúng ta không thể bắt cuộc sống chỉ mang đến cho mình những ngày
vui, chúng ta chỉ có thể cố gắng biến mình thành một người xứng đáng để
có được những ngày vui đó.
Với từ bi và sự hiểu biết, những tổn thương dù to lớn đến đâu cũng sẽ trở
thành một câu chuyện cũ.
Người ngày mới an.
Vô Thường.
Núi ngày cũ
Om Mani Padme Hum

CÁI TÌNH CỦA CHA MẸ


Tôi lên giường ngủ lúc 11 giờ khuya, cầm chiếc đồng hồ báo thức lên xem
thì phát hiện nó đã ngừng hoạt động từ lúc nào, tôi đã quên không mua pin
cho nó. Tôi quả thực không muốn phải ngồi dậy, liền gọi điện thoại cho mẹ:
“Mẹ ơi, đồng hồ báo thức của con hết pin rồi, ngày mai con có cuộc họp công
ty, khoảng 6 giờ mẹ gọi điện đánh thức con dậy nhé!”.
Mẹ ở đầu dây bên kia giọng như đang ngái ngủ, nói: “Được rồi, mẹ biết
rồi!”.
Sáng hôm sau, điện thoại báo thức vang lên trong lúc tôi còn đang mộng
đẹp. Ở đầu dây bên kia, mẹ nói: “Con gái mau dậy đi, hôm nay con còn có
cuộc họp đấy”.
Tôi mở mắt nhìn đồng hồ, mới có 5h40, liền cảm thấy khó chịu mà cằn
nhằn mẹ: “Chẳng phải con nói 6 giờ mới gọi con dậy sao? Con còn muốn
ngủ thêm một lát nữa, lại bị mẹ làm phiền rồi”.
Mẹ ở đầu dây bên kia lặng im không nói gì, tôi cũng cúp điện thoại. Tôi
ngồi dậy rửa mặt, chải đầu rồi ra khỏi nhà. Tại trạm xe bus, tôi đứng bên
cạnh hai ông bà lão tóc bạc trắng. Tôi nghe ông lão nói với bà: “Bà xem xem,
cả đêm ngủ không yên giấc, mới sáng sớm đã thúc tôi dậy rồi, nên giờ mới
phải chờ lâu như thế”.
Năm phút sau, cuối cùng xe bus cũng đã tới. Tôi vội bước lên xe, tài xế là
một người thanh niên còn rất trẻ, anh ta chờ tôi lên xe rồi vội vã lái xe đi. Tôi
nói: “Khoan đã! Anh tài xế, phía dưới còn có hai ông bà lão nữa, họ đã đợi
từ rất lâu rồi, sao anh không chờ họ lên xe mà đã đi rồi?”.
Anh ta ngoảnh đầu lại, cười nói: “Không sao đâu, đó là cha mẹ của tôi đó.
Hôm nay là ngày đầu tiên tôi lái xe bus, nên họ đến xem tôi đấy”.
Tôi đột nhiên rơi lệ, nhìn lại dòng tin nhắn của cha tôi: “Con gái, mẹ của
con cả đêm ngủ không được, mới sáng sớm đã tỉnh dậy, bà ấy lo con sẽ muộn
giờ”…
Người Do Thái có một câu ngạn ngữ: “Lúc cha mẹ cho con thứ gì, con
đều nở nụ cười; lúc con cái cho cha mẹ thứ gì, cha mẹ khóc”. Cả đời này,
người có thể làm cho chúng ta mọi thứ mà không cầu báo đáp chỉ có cha mẹ,
vậy nên, dù thế nào cũng đừng phàn nàn họ, hãy thông cảm cho họ, quan
tâm tới họ.
Hãy trân trọng từng phút giây bên cha mẹ, bởi không ai biết được khi nào
họ sẽ rời xa ta mãi mãi. Khi cha mẹ còn hãy luôn nở nụ cười, hãy luôn quan
tâm chăm sóc tới họ, đừng để cha mẹ mỏi mắt ngóng trông mà không nhìn
thấy hình bóng của bạn.
Khi bạn chập chững bước đi, chỉ có cha mẹ là người nắm lấy đôi bàn tay
nhỏ bé, dìu dắt bạn đi những bước đầu đời. Khi bạn cất tiếng khóc chào đời,
chỉ có cha mẹ là người hạnh phúc nâng niu bạn trong vòng tay, cũng chỉ có
cha mẹ là người ngày đêm bỉm sữa, chăm sóc bạn từng miếng ăn giấc ngủ.
Khi bạn đau ốm, chỉ có cha mẹ là người mất ăn mất ngủ, ngày đêm túc
trực bên giường bệnh. Vì bạn, dẫu phải bán đi khối tài sản cuối cùng trong
tay, họ vẫn sẵn sàng.
Khi bạn gặp khó khăn trắc trở, hay khi cả thế giới đều quay lưng với bạn,
thì cha mẹ vẫn luôn ở bên che chở bạn, vỗ về bạn. Thời gian có thể làm lòng
người thay đổi, nhưng vĩnh viễn không thể thay đổi tình yêu cha mẹ dành
cho bạn.

SỐNG VỚI TRÍ TUỆ LÀ TỐI THƯỢNG

Một thời Thế Tôn trú ở Àlavi, tại trú xứ của Dạ xoa Alavakka. Rồi Dạ
xoa đi đến và nói với Thế Tôn:

Này Sa môn, ta sẽ hỏi ông một câu. Nếu ông không trả lời ta được, ta
sẽ làm tâm ông điên loạn, hay ta sẽ làm ông bể tim, hay nắm lấy chân, ta
sẽ quăng ông qua bờ bên kia sông Hằng.

Này Hiền giả, Ta không thấy một ai ở chư Thiên, Ma giới, Phạm thiên
hay với chúng Sa môn, Bà la môn và loài người có thể làm tâm Ta điên
loạn hay làm bể tim Ta, hay nắm lấy chân quăng Ta qua bờ bên kia sông
Hằng. Tuy vậy, này Hiền giả, hãy hỏi đi, nếu ông muốn.

Này Sa môn:
Cái gì đối với người,
Là tài sản tối thượng?
Cái gì khéo hành trì,
Đem lại chơn an lạc?
Cái gì giữa các vị,
Là vị ngọt tối thượng?
Phải sống như thế nào,
Được gọi sống tối thượng?”

Này Hiền giả:
Lòng tin đối với người,
Là tài sản tối thượng.
Chánh pháp khéo hành trì,
Đem lại chơn an lạc.
Chân lý giữa các vị,
Là vị ngọt tối thượng.
Phải sống với trí tuệ,
Được gọi là sống tối thượng”.
(Tương Ưng I, chương 10, phần Àlavi)
LỜI BÀN:
Con người sống trên đời thường mong ước có được nhiều thứ như tài
sản, danh vọng, hạnh phúc v.v… Thế nhưng, khi được hỏi trong những thứ
ấy cái nào là tối thượng thì đa phần đều lúng túng vì mong ước của con
người vốn vô hạn, không có điểm dừng. Đa phần, với những ai chính chắn
và bình tâm thì trả lời một cách nôm na rằng: Những gì đáp ứng được nhu
cầu cần thiết nhất trong hiện tại là tối thượng.
Dạ xoa Alavakka cũng sở hữu được nhiều thứ nhưng vẫn chưa thỏa mãn
tham vọng và kiêu căng vốn dĩ của mình, giận dữ vì không biết cái gì là tối
thượng để sở hữu, manh tâm chiếm đoạt.
Trong các thứ tài sản, theo tuệ giác Thế Tôn, thì lòng tin là tối thượng.
Quan niệm này kể ra cũng lạ nhưng nếu lắng lòng chiêm nghiệm lời Phật thì
trực nhận rằng tài sản chỉ là cái đến sau, là kết quả của lòng tin. Bởi “đức tin
là mẹ của các công đức”, có lòng tin thì có được tất cả.
Làm gì để được an vui lâu dài cũng là một vấn nạn lớn? Vì niềm vui mà
con người có được thì khá nhiều nhưng tất cả đều tạm bợ, qua nhanh đồng
thời niềm vui ấy rất khó tìm nhưng dễ mất. Với Thế Tôn, chỉ có thực hành
Chánh pháp mới có được hạnh phúc lâu dài.
Vị ngọt của cuộc đời cũng rất nhiều nhưng đa phần đều tựa như chút mật
dính trên lưỡi dao, người tham chút mật ngọt ấy sẽ khó tránh được tai họa
đứt lưỡi. Đằng sau cái hương vị ngọt ngào ấy luôn là cạm bẫy và hiểm nguy
rình rập. Cũng vì chạy theo vị ngọt của cuộc đời mà không ít người thân bại,
danh liệt thậm chí tán thân, thất mạng. Ngược lại, hạnh phúc của chứng
nghiệm chân lý tức giải thoát và giác ngộ thì vĩnh cữu, an lành nên được gọi
là vị ngọt tối thượng.
Để có được một đời sống đúng nghĩa thì chỉ có sống với trí tuệ và minh
triết. Vì lẽ, nếu thiếu vắng trí tuệ thì không thể gọi là đời sống cao, văn minh
dù vật chất đầy đủ. Mặt khác, chỉ có trí tuệ mới đủ năng lực chế ngự khổ
đau, phá tan tà kiến, đạt được tự chủ và tự tại.
Vì vậy, mỗi người con Phật phải nhận ra chân giá trị của cuộc sống để có
lòng tin, thực hành Chánh pháp, phát huy trí tuệ và chứng nghiệm giải thoát.
QUẢNG TÁNH

CẨN THẬN

  1. Cẩn thận lời ăn tiếng nói, sai một li đi một dặm. Đừng để cái miệng làm
    khổ cái thân, vướng vào đàm tiếu thị phi, gây tổn thương người khác.
  2. Cẩn thận hành động bản thân. Suy nghĩ kỹ trước khi làm, mà làm rồi
    thì phải biết chịu trách nhiệm. Lớn rồi, đừng có làm gì cũng “Em tưởng… em
    tưởng” mãi.
  3. Cẩn thận trong chuyện tình cảm. Yêu thì nói yêu, không yêu nói là
    không yêu. Đừng vin vào cái cớ, đó là người thân thương mà nghĩ mình có
    thể thoải mái bày tỏ rồi cũng thoải mái làm tổn thương họ. Nên nhớ tương
    kính như tân!
  4. Cẩn thận khi bước ra ngoài xã hội. Con người đúng thật là nên liều lĩnh,
    đúng thật là cần dứt khoát. Nhưng đôi khi vạch ra kế hoạch đường đi nước
    bước cũng có cái lợi của nó.
  5. Cẩn thận khi đánh giá người khác. Bạn gặp một người được mấy lần?
    Bạn cảm giác về họ chỉ trong lần gặp gỡ đầu tiên? Bạn biết sâu trong nội tâm
    một người có bao nhiêu đau khổ, bao nhiêu buồn bã, bao nhiêu vấp ngã?
    Đừng vội phủ cho người khác một tấm áo khoác rồi cố định họ trong hình
    hài đó. Sai đấy!
  6. Cẩn thận với chính bản thân mình. Trước khi muốn trở thành một
    người thành công, cao siêu nơi xã hội, hãy làm cho tốt những điều nhỏ nhặt
    đi đã.
  7. Cẩn thận, có trách nhiệm với chính mình và với những người khác!

LỜI KINH TRONG LÒNG BÀN TAY

“Con người thường sợ khổ, luôn tìm hạnh phúc, nhưng lại thích làm
những việc để ngày mai của mình phải khổ đau; họ giống một người mù,
luôn sợ sẩy chân rơi vào vực sâu, muốn tìm con đường tốt, nhưng cuối
cùng vẫn bị rơi vào vực sâu”.(1)
Đôi khi, điều làm con người đau khổ nhất không phải là lúc mất đi thứ
họ yêu thích mà chính là lúc họ có được thứ mình yêu thích nhưng nó lại
không hạnh phúc như đã mong chờ.
Một người không biết bơi, khi rơi vào nước, mặc dù quẫy đạp hết sức,
nhưng cuối cùng vẫn bị chìm.
Một người không hiểu biết, dù rất muốn được hạnh phúc, dù luôn nỗ lực
để có được bình yên, nhưng cuối cùng vẫn phải chết chìm trong khổ đau.
Nước không cố ý nhấn chìm người, cuộc đời không cố tình đẩy ai ngã vào
khổ đau, chỉ do con người không hiểu biết nên tự làm khổ mình.
Con người thường như vậy, luôn nghĩ về hạnh phúc, luôn nói về bình
yên, luôn muốn có nhiều niềm vui nhưng lại hành động theo một hướng
khác, trái ngược hoàn toàn, chẳng mấy ai có được hành động phù hợp với
ước mơ bình yên của mình.
Thời gian luôn im lặng, chưa từng cất tiếng hỏi một câu nào, nhưng thời
gian lại có thể trả lời được tất cả những câu hỏi. Còn con người, luôn lên
tiếng hỏi rất nhiều thứ: “phải làm thế nào để có được hạnh phúc?”, “phải làm
sao để tránh khỏi khổ đau?”… nhưng cuối cùng, chẳng mấy ai thực sự trả lời
được câu hỏi của mình.
Từ ngày mai, mong người sẽ là một người thực sự bình yên. Đừng để bản
thân trở thành một kẻ nghĩ rất nhiều về bình yên, nói rất nhiều về hạnh phúc,
làm rất nhiều điều để có được niềm vui, nhưng cuối cùng, vẫn chưa thể có
được cho mình một buổi sớm mai bình yên.

Mong người luôn an
Vô Thường
Núi.1.11.2022
Om Mani Padme Hum


[1] Nguyên Hán văn: 眾生常畏苦而常行苦,如盲人求好道,反墮深坑。
Dòng 4-6, khung thứ ba, trang 112, bộ sách mang mã số 1509, (Đại Trí Độ Luận)