CÓ KHÔNG, MỘT TUỔI GIÀ HẠNH PHÚC


Trước hết phải nói ngay là không có cái gọi là “già”!
“Khi người ta 20-30 tuổi, người ta còn quá trẻ; 30-40 tuổi, đang trẻ; 40-50,
hãy còn trẻ; 50-60 trẻ không ngờ; 60-70 trẻ lạ lùng! và trên 70 ngưòi ta trẻ
vĩnh viễn!”… Ông Khai Trí, chủ nhà sách Khai Trí trước kia ở Saigon nói với
tôi như vậy. Ông nói ông đọc được câu này trong một cuốn sách… Tây từ
lâu lắm rồi!
Còn Trịnh Công Sơn thì bảo:“… Nói với một người trẻ, tôi già rồi em ạ là
một điều vô lễ… Không có già không có trẻ…” ( Gió heo may đã về, ĐHN).
Thì ra vậy! Vậy thì cái tựa bài này “Có không, một tuổi già hạnh phúc?”,
câu hỏi đặt ra đã sai ngay từ đầu rồi còn gì!
Già là một vấn đề văn hóa. Già Tây khác già Ta. Ở một xã hội nông
nghiệp, lúa nước, già là một hãnh diện. Già luôn được kính nể. Già làng.
Kính lão đắc thọ. Ông tiên nào cũng râu tóc bạc phơ. Phúc lộc thọ luôn đi
với nhau. Người chưa kịp già cũng làm bộ tằng hắng cho ra vẻ. Cho oai.
Ngồi chiếu trên. Còn Tây thì khổ vì già, ráng giấu đi. Các mụ… phù thủy
đều già, xấu xí, tàn ác. Các ông già thì luôn biển lận, lẩm cẩm, làm trò cười.
Cho nên già phải mang mặt nạ, cố nhí nhảnh, oai phong lẫm liệt.
Nhưng, nói vậy mà không phải vậy!
Già có đó. Sanh bệnh lão tử! Ngày nay tỷ lệ người già ngày càng đông,
tuổi thọ ngày càng tăng, “ba cao một thấp” ngày càng nhiều. Một người bạn
tôi ở Mỹ về nói bạn bè mình lúc này đa số bị bệnh “Ba cao một thấp”. Tôi
ngạc nhiên : “Ba cao một thấp là bệnh gì ?”
Thì ra 3 cao là “cao máu” (tăng huyết áp), “cao đường” (tiểu đường), và
cao mỡ (tăng cholesterol xấu).
Còn “một thấp?”, tôi hỏi. “Một thấp là Thấp khớp!”
Già có đó. Nên đôi khi người ta cảm thán « nhìn lại mình đời đã xanh rêu
! ». Hoặc đã phải tự nhắc đi nhắc lại, thôi, “…về thu xếp lại, ngày trong nếp
ngày/ vội vàng thêm những lúc yêu người… Cuồng phong cánh mỏi, về bên
núi đợi, ngậm ngùi ôi đá cũng thương thay…” (TCS).
Sư bà Diệu Không viết lúc ngoài tuổi 80:
Rù rờ đổ vở thật là hư!
Chẳng biết mần răng được nữa chừ!
Ăn uống vãi rơi làm họ bực
Vào ra đụng chạm thấy mình dư…
Người quen gặp lại nhìn ngơ ngẩn
Để trước quên sau kiếm mệt đừ
Đâu biết ngày nay ra thế ấy
Xưa kia lỗi lạc một tay cừ!

“Vào ra đụng chạm thấy mình dư…” nghe mới cảm khái làm sao!
Để có hạnh phúc tuổi già, trước hết phải có sức khỏe. Cho nên Tổ chức
Sức khỏe Thế giới (WHO) đề ra một định nghĩa sức khỏe cho người già có
chút khác biệt :
Sức khỏe của người già chủ yếu là phát triển và duy trì được sự sảng
khoái (well-being) và hoạt động chức năng (function) về tâm thần, xã hội và
thể chất của họ, bởi đa số các hoạt động chức năng xài lâu đều rệu rả, quá
date, dễ cảm thấy chán nản, tuyệt vọng, lo âu, trầm cảm…
Sự khác biệt của định nghĩa này với định nghĩa chung về sức khỏe là đã
đưa vấn đề “tâm thần” lên hàng đầu: làm sao phát triển và duy trì được sự
sảng khoái và hoạt động chức năng tốt nhất về tâm thần (mental), rồi mới
nói đến xã hội (social) và thể chất (physical).
Tiếp theo đó là một định nghĩa về Chất lượng cuộc sống (Quality of life):
“là những cảm nhận của các cá nhân về cuộc sống của họ trong bối cảnh văn
hóa và các hệ thống giá trị mà họ đang sống, liên quan đến các mục đích,
nguyện vọng, tiêu chuẩn và các mối quan tâm của họ” (WHO).
Rồi đưa ra một bảng các chỉ số để giúp ta đánh giá chất lượng cuộc sống
của mình như Tình trạng dinh dưỡng ra sao?
Mức độ của sự mệt mỏi, đau nhức về thể chất?…
Giấc ngủ và sự nghỉ ngơi?
Tự nhìn nhận bản thân mình thế nào?
Có hài lòng với dáng vẻ bên ngoài của mình không?
Khả năng suy nghĩ, học tập, trí nhớ?
Mức độ vận động, đi lại, sinh hoạt ?
Khả năng thích ứng công việc hằng ngày?
Các mối quan hệ cá nhân với gia đình và xã hội chung quanh có duy trì
tốt không?
Nguồn tài chính có ổn định không?
Môi trường nhà ở, đi lại, vui chơi giải trí thế nào, có an toàn không, có
phù hợp không? v.v…
Đó là một ít trong hằng trăm câu hỏi đựơc đặt ra để giúp “đo lường” một
cách tương đối chất lượng cuộc sống. Như vậy chất lượng cuộc sống là
những cảm nhận cá nhân, có tính chủ quan, phù hợp nếp sống văn hóa, hệ
thống giá trị của riêng mình chớ không phải được đánh giá bởi máy móc xét
nghiệm của bác sĩ hay cách cân đong đo đếm của một nhân viên công tác xã
hội nào đó, so sánh ta với người hàng xóm!
Tóm lại, tuổi già thường có được hạnh phúc khi:

  • Chấp nhận. Hiểu luật vô thường, Từ bi với mình!
    • Gần gũi những người trẻ… dễ thương,
    • Có ký ức tốt về tuổi thơ và tuổi thanh niên,
    • Tự tại: sắp xếp cuộc sống riêng của mình, không bị áp đặt,
    • Được xã hội và gia đình chấp nhận, tôn trọng,
      Với những điều kiện cụ thể:
    • Có sức khỏe tương đối ;
    • Tài chánh tự chủ;
    • Nhà ở an toàn; môi trường thuận lợi;
    • Duy trì các mối quan hệ gia đình/ bè bạn;
    • Hoạt động xã hội phù hợp để thấy luôn hữu ích;
    • Gần gũi với thiên nhiên;
    • Giữ ngọn lửa nhiệt tình, niềm an lạc, thanh thản trong tâm hồn.

  • Có một lời khuyên của Tổ chức Y tế Thế giới để có một sức khỏe tốt: SAFE.
    Tôi thêm chữ R thành SAFER (an toàn hơn). Đó là chữ viết tắt của các biện
    pháp : Smoking (không thuốc lá), Alcohol (giảm rượu), Food (Dinh dưỡng
    đúng), Exercise (rèn luyện thể lực) và Respiration (Thở đúng phương pháp).
    Thuốc lá rõ ràng là có hại. Rượu thì giảm thôi chứ không khuyên bỏ hẳn.
    Nguyễn Bỉnh Khiêm nói:
    “Rượu đến gốc cây ta sẽ nhắp
    Nhìn xem phú quý tựa chiêm bao”.
    “Sẽ nhắp” chứ không phải “sẽ nốc”!
    Dinh dưỡng đúng là đừng quá cữ kiêng, thiếu calori, thiếu chất. Vận động
    thể lực vừa sức, chủ yếu là tạo sức bền, dẻo dai… chớ không phải vai u thịt
    bắp!
    Và cách thở tốt nhất là thở bụng, thở cơ hoành.
    Tuệ Tĩnh, thế kỷ XIV nước ta cũng khuyên :
    « Bế tinh dưỡng khí tồn thần
    Thanh tâm quả dục thủ chân luyện hình » !
    Đời sống bây giờ tinh không bế, khí không dưỡng, thần không tồn, tâm
    náo loạn… bảo sao không sinh lắm chuyện!
    Ngày xưa đời sống vật chất khó khăn mà sao an nhàn hơn:
    “Tháng giêng ăn Tết ở nhà
    Tháng hai cờ bạc tháng ba hội hè
    Tháng tư đong đậu nấu chè
    Ăn Tết Đoan Ngọ trở về tháng năm…”.
    Còn nay ta có thiên lý nhãn, thuận phong nhĩ, “cân đẩu vân” và có đủ 72
    phép thần thông, các thứ chỉ trên một bàn tay với vài cái nút bấm… lẽ nào
    không có được hạnh phúc? Có khi hạnh phúc sờ sờ đó mà ta không thấy
    biết, mãi mê tìm kiếm đâu đâu: gia trung hữu bảo hưu tầm mích, đối cảnh
    vô tâm mạc vấn thiền (Cư trần lạc đạo, Trần Nhân Tông).
    Tóm lại, có một tuổi già hạnh phúc đó vậy!
    BS Đỗ Hồng Ngọc

ĐẠO VÀ PHIỀN NÃO


Bất kỳ đối tượng gì hiện ra ở sáu căn, Đạo đều kiểm soát được.
Nếu Đạo mạnh thì có thể tiêu diệt được phiền não — Tham, Sân, Si.
Nếu Đạo yếu, phiền não sẽ nắm quyền kiểm soát và giết chết tâm chúng
ta. Vì không hiểu rõ chân tướng của lục trần nên khi lục trần xuất hiện, ta để
nó tự do tàn phá, hủy hoại chúng ta.
Đạo và phiền não hoạt động song hành. Người học giáo pháp phải luôn
luôn hài lòng với cả hai. Giống như trường hợp hai người đánh nhau. Khi
Đạo nắm quyền điều khiển thì Đạo sẽ giúp sức cho chánh niệm.
Nếu bạn duy trì được chánh niệm thì phiền não sẽ nhận phần thất bại khi
nó muốn tái chiến.
Nếu sự tinh tấn của bạn đi theo đường Đạo, nó sẽ tiếp tục diệt trừ phiền
não.
Nếu Đạo yếu, phiền não sẽ chiếm ưu thế, lúc ấy tham ái, si mê và lo âu sẽ
hiện khởi. Đau khổ chỉ phát sinh khi Giới, Định, Tuệ yếu.
Khi đau khổ phát sinh thì khả năng để tiêu diệt lo âu biến mất. Chỉ có
Giới, Định, Tuệ mới giúp cho Đạo hồi sinh. Khi Giới, Định, Tuệ khai triển,
Đạo sẽ bắt đầu khôi phục chức năng và liên tục hoạt động để hủy diệt
nguyên nhân phát sinh đau khổ trong mọi lúc và mọi nơi.
Cuộc chiến đấu này sẽ kéo dài cho đến lúc một bên chiến thắng và vấn đề
sẽ được ngã ngũ.
Như thế đấy! Vậy các bạn hãy kiên trì thực hành không ngừng nghỉ.
[…]
Trích “MẶT HỒ TĨNH LẶNG”, Thiền sư Ajahn Chah
Tỳ kheo Khánh-Hỷ chuyển dịch

Không nên Phản Ứng mà Ứng Phó


Một con gián, không biết từ đâu, bay vào nhà hàng và đậu lên vai một
bà thực khách.
Bà này vô cùng hoảng hốt. Khuôn mặt sợ đến tái mét, vừa la hét, vừa
nhảy ra khỏi ghế ngồi, cố lắc thật mạnh để tách con gián ra.
Con gián bay sang đậu lên vai một bà thực khách khác.
Tương tự như vậy, bà này cũng sợ hãi không kém và tạo ra một sự hỗn
loạn còn lớn hơn.
…Và cứ thế, con gián chuyền từ người này sang người khác. Sự hỗn loạn
ngày càng gia tăng.
Cuối cùng người bồi bàn cũng chạy tới. Anh lấy chiếc khăn xua nhẹ và
con gián vô tình bay sang vai anh,…
Rất bình tĩnh, anh chậm rãi đi ra cửa, rồi chạm nhẹ vào nó. Con gián tự
bay ra vườn. Sự hỗn loạn kết thúc”.
SUY GẪM:
“Nhìn qua, chúng ta dễ lầm tưởng rằng, sự hỗn loạn là do con gián mang
lại. Nhưng qua cách giải quyết của người bồi bàn, chúng ta hiểu là không
phải thế. Sự hỗn loạn thực tế đã được tạo ra bởi những hành động của các
quý bà đối với con gián, chứ không phải bản thân con gián”.

  • Trong cuộc sống, những chuyện ta không mong muốn vẫn luôn xảy ra.
    Chẳng hạn, nhỏ thì như chuyện: cơm sống, canh mặn; hoặc lớn hơn như
    chuyện: trẻ con hàng xóm đánh nhau hay anh chồng nhậu say xỉn….,
    Bản thân chúng chưa phải là vấn đề; Chính cái thái độ và cách giải quyết
    không thích hợp của chúng ta mới thực sự biến chúng thành vấn đề.
    Thực sự nguyên nhân của màn huyên náo vừa rồi không phải là con gián,
    mà là do khả năng yếu kém của những vị khách không thể kiểm soát được
    sự quấy rầy vô duyên của con gián khi nó xuất hiện bất ngờ trong nhà hàng.
    Và cũng từ đó, tự dưng tôi nhận ra rằng:
  • Không phải là tiếng hét của cha tôi, vợ tôi hay sếp tôi khiến tôi bực mình,
    mà là do khả năng yếu kém của bản thân tôi đã không thể kiểm soát được
    cảm xúc khi phải nghe những lời nói đó.
  • Không phải là việc tắc nghẽn giao thông khiến tôi bực mình, mà là do
    khả năng yếu kém của bản thân tôi đã không thể kiểm soát được cảm xúc do
    con đường tôi đi đang bị tắc.
  • Không phải vấn đề phiền toái đã đến với tôi là gì, mà là do chính phản
    ứng của tôi đối với vấn đề đó đã gây ra những lộn xộn cho cuộc đời mình.
    Vì thế bài học rút ra từ câu chuyện con gián ở trên là:
  • Không bao giờ nên “phản ứng” trong đời, mà luôn luôn “ứng phó”.
    Những vị khách nọ phản ứng khi bị con gián nhảy lên người, trong khi
    anh bồi bàn thì ứng phó với nó.
  • Phản ứng là những hành động mang tính bản năng, trong khi việc ứng
    phó là hành động được thực hiện sau khi đã được suy nghĩ kỹ và có kế
    hoạch.
    Đây thực sự là một cách để chúng ta suy gẫm và am hiểu về cuộc đời.
    Nơi nào có Trí Tuệ
    Hạnh Phúc đứng đằng sau.
    Theo bản năng phản ứng
    Đời nhuốm nhiều thương đau.
    Tiếng Lòng

LỜI NÓI DỐI NGỌT NGÀO


Ở một thị trấn nhỏ của nước Anh đã xảy ra một vụ cướp ngân hàng, tên
cướp không cướp được tiền mà lại bị bao vây chặt bên trong. Hắn ta bắt một
em bé 5 tuổi và yêu cầu cảnh sát phải chuẩn bị cho mình một khoản tiền lớn
cùng một chiếc ô tô, nếu không hắn sẽ nổ súng giết con tin.
Phía cảnh sát cử một chuyên gia đến đàm phán, tuy nhiên tên cướp vẫn
ngoan cố không chịu đầu hàng. Khi thấy tên cướp có ý định giết con tin, phía
cảnh sát đã nổ súng bắn tỉa, tên cướp kêu lên một tiếng rồi ngã lăn xuống
đất. Cậu bé nhìn thấy những vết máu và nghe thấy tiếng súng nên sợ hãi
khóc thất thanh. Người đàn ông tranh thủ cơ hội chạy lại ôm cậu bé vào
lòng.
Các hãng thông tin truyền thông vừa kịp kéo đến ùn ùn, đúng lúc đó, mọi
người chợt nghe tiếng người đàn ông hô to:
“Tốt lắm, diễn tập đến đây là kết thúc!”
Cậu bé nghe xong liền ngừng khóc và hỏi mẹ có phải như thế không. Mẹ
cậu bé kìm nén nước mắt và gật đầu. Một viên cảnh sát khác cũng đi đến
bên cạnh cậu bé và an ủi:
“Cháu diễn tốt lắm, cháu xứng đáng được khen thưởng”.
Những ngày sau đó, giới truyền thông đều im lặng, không ai nói một lời
về vụ cướp bởi họ tự hiểu rằng, đó là cách tốt nhất để bảo vệ tâm hồn cậu
bé! Nhiều năm sau, có một người đàn ông trung niên đến tìm gặp và hỏi
người đàn ông năm xưa cứu cậu bé:
“Tại sao trong lúc ấy, ông lại hô lên như vậy ạ?”
Ông cười và trả lời:
“Khi tiếng súng vang lên, tôi nghĩ rất có thể cậu bé sẽ bị ám ảnh cả đời vì
chuyện đáng sợ như thế này. Nhưng khi tôi tới gần cậu bé hơn thì dường
như Thượng đế đã gợi ý cho tôi và thế là tôi thốt lên câu “Diễn tập kết thúc!”
Lúc này, người đàn ông trung niên bật khóc và ôm chầm lấy ông:
“Con chính là đứa trẻ năm xưa đây ạ, con đã bị nói dối suốt 30 năm qua,
mãi cho tới gần đây, mẹ của con mới nói rõ sự thật cho con biết. Con cảm ơn
bác, cảm ơn bác đã cho con một cuộc đời lành mạnh!”
Ông nhìn người đàn ông trung niên rồi cười nói:
“Con đừng cảm ơn ta! Nếu con muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn tất cả những
người đã biết chuyện nhưng vẫn sẵn lòng “lừa gạt” con ấy!”
Hành động của người cảnh sát đó thật đáng kính, ông đã đem lại điều
tuyệt vời cho cuộc đời của một đứa trẻ, bảo vệ tâm hồn non nớt của cậu bé.
Sưu Tầm

PHẠM HẠNH THANH TỊNH THÌ KHÔNG CÃI NHAU


Một thời Thế Tôn trú giữa dân chúng Sakka. Lúc bấy giờ vua Pasenadi
nước Kosala đi đến, bước vào tịnh thất, cúi đầu đảnh lễ Thế Tôn:
Bạch Thế Tôn, con thấy các Tỷ-kheo sống ở đây hành trì phạm hạnh
viên mãn, thanh tịnh đến trọn đời.
Bạch Thế Tôn, ngoài đây ra con không thấy có một hội chúng nào khác
phạm hạnh viên mãn, thanh tịnh đến như vậy.
Lại nữa, bạch Thế Tôn, con thấy vua chúa cãi lộn với vua chúa, Bà-lamôn
cãi lộn với Bà-la-môn, gia chủ cãi lộn với gia chủ, mẹ cãi lộn với con,
con cãi lộn với mẹ, cha cãi lộn với con, con cãi lộn với cha, anh em cãi lộn
với anh em, bạn bè cãi lộn với bạn bè v.v…
Còn ở đây, bạch Thế Tôn, con thấy các Tỷ-kheo sống với nhau hòa
thuận, thân thiết, không cãi lộn với nhau, hòa hợp như nước với sữa, nhìn
nhau với cặp mắt ái kính.
Bạch Thế Tôn, ngoài đây ra con không thấy có một hội chúng nào khác
phạm hạnh viên mãn, thanh tịnh đến như vậy.
(ĐTKVN, Kinh Trung Bộ II, kinh Pháp Trang Nghiêm 1992, tr.613)
LỜI BÀN:
Hội chúng của Thế Tôn là một đoàn thể sống chung thanh tịnh và hòa
hợp. Yếu tố cơ bản để xây dựng nên hòa hợp là nhờ ứng dụng triệt để tinh
thần lục hòa. Sáu pháp hòa kính này là giềng mối, nền tảng cho sự tồn tại và
phát triển của cộng đồng Sangha.
Dưới sự dìu dắt của Thế Tôn, hội chúng Sangha thanh tịnh và hòa hợp đã
tạo ra một đoàn thể có sắc thái riêng khác biệt hoàn toàn với các hội chúng
Bà-la-môn ồn ào, tạp thoại. Chính vua Pasenadi, người có uy lực nhất xứ
Kosala phải kinh ngạc và thán phục trước sự nhiếp hóa của Thế Tôn cũng
như sự thanh tịnh tuyệt đối của Tăng đoàn.
Điều mà vua Pasenadi trải nghiệm được là mọi người khó có thể sống hòa
hợp với nhau, cho dù đó là những người có uy quyền (Sát-đế-lợi), những
bậc tri thức và lãnh đạo tinh thần (Bà la môn) và ngay cả những người ruột
thịt mà chúng ta yêu thương nhất cũng thường xảy ra bất đồng, xung đột.
Do vậy, xây dựng được một hội chúng lý tưởng như Sangha là điều khó làm.
Ngày nay, lục hòa không còn được ứng dụng triệt để trong đời sống Tăng
đoàn, vì thế rất khó xây dựng được hội chúng lý tưởng, thanh tịnh và hòa
hợp như thời Thế Tôn.
Đó là một sự thật mà chúng ta cần nhìn nhận để nỗ lực xây dựng, tịnh
hóa Tăng đoàn trong bối cảnh những rạn nứt, đổ vỡ trong các hội chúng Tỷ-
kheo ngày càng gia tăng. Thiết lập tinh thần sống chung an lạc trong các hội
chúng là một trong những phận sự quan trọng để xây dựng Tăng đoàn thanh
tịnh và hòa hợp.
QUẢNG TÁNH

CÁCH SỐNG TỰ TẠI Ở ĐỜI.


Xã hội hiện nay thật giả lẫn lộn, lòng người trắng đen khó đoán. Người
thật sự có trí tuệ sẽ không sống quá khôn ranh, suốt ngày mưu toan các kiểu,
mà tập lấy sự “khù khờ” để giữ gìn sự lương thiện và tránh xa những cuộc
đấu tranh không hồi kết.
Khù khờ là một loại độ lượng, dĩ hòa vi quý, có thể xem nhẹ mọi
chuyện. Làm người, có thể tha thứ được cho ai thì nên tha thứ, có thêm một
người bạn, chính là có thêm một con đường.Bao dung người khác, cũng là
vì mình mà lưu giữ ân tình. Biển chứa trăm sông, bởi vì bao dung mà trở
thành rộng lớn. Người có bao dung, thì mưu sự mới dễ thành.
Bình thường hồ đồ một chút, cho người khác một khoảng không gian,
cũng là cho mình một bầu trời rộng lớn.Đương nhiên, biểu hiện ra có thể hồ
đồ, nhưng trong nội tâm cần rõ ràng minh bạch, lúc nào cũng phải điều
chỉnh chính mình, phóng tầm mắt ra xa, đừng nhắm vào khuyết điểm của
người khác, phải hiểu được chịu thiệt một chút mới đắc được những thứ to
lớn.
Thực ra cuộc đời một con người đơn giản như vậy đấy. Bạn vui một
chút, thì sẽ ít buồn hơn một chút. Bạn ngủ thêm một chút, khi tỉnh giấc rồi
sẽ thấy sảng khoái hơn một chút. Làm một người đơn thuần nhất, thì sẽ trải
nghiệm được quãng đời hạnh phúc nhất.
Mặc kệ ngoài kia có những người lòng dạ đa đoan, ta cứ sống đơn giản
như ta muốn. Bởi cuộc đời ngắn ngủi, biết vừa lòng thỏa chí mới thong dong;
Cuộc sống bộn bề, biết khù khờ một chút mới tự tại…
Sưu tầm.

CUỘC ĐỜI ĐÂU CẦN GÌ NHIỀU


Đời người, nói dài cũng không quá dài, nói ngắn cũng không phải là quá
ngắn. Khỏe mạnh chính là điều cần thiết nhất, cứ sống khờ khạo một chút,
phóng khoáng một chút, vui vẻ một chút, như vậy là đã đủ rồi!
Có nhiều thứ, đừng đợi đến lúc mất đi rồi mới bắt đầu hối tiếc. Lúc khỏe
mạnh, chúng ta chưa từng biết quý trọng, vẫn thường cho bản thân là tráng
kiện mà không biết bảo vệ, giữ gìn.
Nhưng có những thứ, một khi đã mất đi, mới hiểu được giá trị của nó,
mới thấy trân quý nó.
Đời người, khờ khạo một chút, để cho lòng mình được thảnh thơi. Việc
lớn thì cần rõ ràng minh bạch, những việc nhỏ thì có thể mắt nhắm mắt mở
cho qua. Đây cũng là cách hành xử người thông minh.
Cuộc sống vốn ngắn ngủi nhưng lại lắm khổ đau, vậy nên, hãy cứ vui vẻ,
quý trọng cuộc sống của mình, quý trọng sinh mệnh của mình, hưởng thụ
cuộc sống của mình.
Hãy để cho trái tim tự do bay lượn, quên đi tất cả những yêu ghét vui
buồn, làm một người vui vẻ. Đừng lãng phí thời gian đi hận những người
không đáng hận.
Người sống trên đời, không thể không yêu không hận, cũng không sao
tránh khỏi những mâu thuẫn. Nhưng chỉ cần bạn suy nghĩ một chút, người
kia có đáng để bạn oán hận hay không?

  • Có một người tri kỷ, cùng bạn vượt qua những khoảnh khắc cô đơn.
    Những khi lạc lõng, có thể tìm được người để tâm sự; trong lúc phiền não,
    có thể có người ở bên cạnh, sưởi ấm tâm hồn.
  • Có được một người bạn, hơn nữa còn là tri âm tri kỷ chính là tài phú.
    Một người dù giàu có đến đâu, nhưng không có đến một người bạn, thì cũng
    thật đáng thương, mà tìm được một người tri âm tri kỷ thì khó càng thêm
    khó.
  • Chúng ta biết rằng dục vọng, ham muốn của con người là vô hạn. Người
    xưa có câu: “Người không biết đủ giống như con rắn muốn nuốt cả con voi”,
    nuốt không được cũng lại không muốn nhả ra. Trong cuộc sống, chúng ta có
    thể bắt gặp rất nhiều người bị “danh và lợi” thắt chặt. Họ mãi truy đuổi, một
    khắc cũng không dừng, có thứ này lại muốn thứ khác, có rồi lại muốn cái
    mới hơn.
    Một điều rất hiển nhiên rằng dục vọng của con người là hoàn toàn không
    thể thỏa mãn được. Nếu một mực cưỡng cầu thì nhất định sẽ sinh ra phiền
    não. Con người sống truy cầu danh lợi vốn là để được hạnh phúc, vui vẻ,
    nhưng rất nhiều người vì truy cầu không được lại đánh mất niềm vui, niềm
    hạnh phúc vốn có của mình. Đây đúng là cái vòng luẩn quẩn của đời người.
    Tôi chỉ có thể nói cho bạn biết, không cần phải lãng phí thời gian quý giá
    của mình, để đi oán hận một người không đáng. Hận một người không xứng
    đáng, đó là việc làm xuẩn ngốc nhất trên đời.
    Có thể thấy rằng, tâm biết đủ quan trọng đến mức nào đối với sinh mệnh
    của một người. Suy cho cùng: “Cao ốc ngàn gian, đêm nằm ngủ cũng không
    quá hai mét, ruộng tốt vạn khoảnh, ngày ăn cũng không quá ba bữa”, hà cớ
    gì người ta phải truy cầu nhiều thứ như vậy? Huống chi, tiền tài dù nhiều
    đến mấy, chức vị dù cao đến đâu đi nữa cuối cùng đến lúc sinh mệnh lìa đời
    thì đâu còn ý nghĩa gì.
    Có tâm biết đủ là quý trọng những gì có ở hiện tại. Chúng ta đừng nên
    nghĩ mình thiếu những gì mà nên nghĩ nhiều về những thứ mình đã có. Nếu
    không quý trọng, thì những thứ đang có hiện tại cùng rời bỏ chúng ta mà đi.
    Cách tránh được tai họa chính là coi trọng phúc phận mình đang có. Ví như
    sinh mệnh và sức khỏe là tài phú lớn nhất của mỗi người nhưng mọi người
    lại thường xem nhẹ, đến lúc sắp mất đi rồi mới thấy hối tiếc thì đã muộn mất
    rồi.
    Cho nên, khi rơi vào cảnh “đại nạn không chết, bệnh nặng mà khỏi” thì
    sẽ khiến con người cảm nhận rõ rệt được niềm hạnh phúc tăng lên gấp bội.
    Trái lại, không biết đủ mà tham lam sẽ dễ dàng bị lầm đường lạc lối, khiến
    tai họa “không nên có” ập đến lúc nào không hay.
    Mây Vô Danh

Đừng Đồng Hóa Hạnh Phúc Của Bạn Với Những Vật Ngoại Thân


Tôi có một cô bạn là mẫu người phụ nữ ‘hoàn hảo’. Cô tốt nghiệp trường
Đại học danh tiếng, lấy chồng là trí thức, cơ ngơi khá giả, có hai con trai
ngoan ngoãn đáng yêu. Cô khoẻ mạnh và tương đối ưa nhìn, được nhiều
người ngưỡng mộ. Vì lẽ đó, cô luôn hài lòng với cuộc sống của mình và nói
rằng mình thật hạnh phúc.
Một ngày, cô dừng chân ở góc chợ, trước một bà lão ăn mày tật nguyền
gầy gò ốm yếu, thả mấy đồng lẻ vào chiếc nón của bà, và nói với giọng ái
ngại:
“Thật khổ cho cụ quá!”.
Bất ngờ, bà cụ đáp lại cô bằng nụ cười ấm áp:
“Tôi không hề cảm thấy khổ, ngược lại tôi thấy mình hạnh phúc. Thế còn
cô, cô có hạnh phúc không?”
Cô bạn tôi không đắn đo mà trả lời rằng: “Có ạ, con rất hạnh phúc”.
Thế rồi cô kể cho bà cụ nghe về cuộc sống hạnh phúc lý tưởng của mình.
Sau khi nghe cô kể xong, bà cụ khẽ hỏi:
“Nếu không có hai cậu con trai, cô có còn hạnh phúc nữa không?”
Cô bạn tôi hơi bất ngờ vì câu hỏi đường đột của bà cụ không quen biết,
nhưng vì kính trọng người già nên cô vẫn trả lời.
“Con vẫn hạnh phúc vì có chồng yêu thương. Dù không có con cái, con
vẫn có anh ấy làm chỗ dựa”.
“Nếu cô độc thân, không gia đình thì sao?”
“Con vẫn hạnh phúc vì có sự nghiệp thuận lợi. Con có thể dành mọi thì
giờ để phấn đấu trong sự nghiệp, thành đạt hơn nữa và trở thành người có
ảnh hưởng trong xã hội”.
“Vậy nếu cô độc thân và thất nghiệp, hoàn cảnh túng thiếu?”
“Con vẫn hạnh phúc vì con có sức khoẻ. Có sức khoẻ, con sẽ làm được
mọi thứ, gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng và vẫn đủ thời gian tận
hưởng cuộc sống này”.
Bà lão ăn xin tiếp tục hỏi:
“Vậy nếu cô độc thân, thất nghiệp, lại ốm đau, bệnh tật, cô còn hạnh phúc
nữa hay không?”
“Thế thì…”
Lúc bấy giờ, cô bạn tôi chợt ngây người ra, cảm giác hụt hẫng như rơi vào
một hố sâu vô tận.
Nếu viễn cảnh ấy xảy ra… cô không biết mình có còn yêu đời, tự tin, mãn
nguyện, ‘hạnh phúc’ như thế này không nữa?
Bà cụ thủng thẳng nói:
“Lúc này cô không còn hạnh phúc nữa phải không? Điều đó chứng tỏ
‘hạnh phúc’ của cô đến từ sức khoẻ, thành công và tình cảm gia đình. Khi
những thứ này không còn thì hạnh phúc của cô cũng không còn. Vậy thì, cô
đâu có nắm bắt được hạnh phúc trong tay?”
Đôi mắt cô bạn tôi chợt loé lên điều gì. Cô hỏi bà cụ ăn mày đặc biệt nhất
mà cô từng gặp ấy:
“Cụ nói cụ không hề cảm thấy khổ mà ngược lại rất hạnh phúc. Cụ có thể
cho con biết, hạnh phúc của cụ đến từ đâu ạ?”.
Bà cụ mỉm cười, nhìn thẳng vào đôi mắt cô, kể lại câu chuyện cuộc đời
mình:
“Nhiều năm về trước, tôi cũng từng là một phụ nữ lành lặn, khoẻ mạnh,
có chồng và các con ngoan ngoãn, có một công việc ổn định, gia đình hoà
thuận. Tôi ngỡ tưởng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời. Chẳng
ngờ, hai con tôi trong một lần đi tắm dưới sông thì bị chết đuối. Chồng tôi
như người mất hồn, tối hôm đó trong lúc thần trí không tỉnh táo thì bị xe
đâm chết. Đau đớn cùng cực, tôi muốn chết theo chồng con, may được người
cứu sống nhưng cơ thể đã không còn lành lặn nữa. Từ đó, tôi cũng mất đi
công việc của mình. Tuổi già đến, không nơi nương tựa, tôi phải ăn xin để
sống qua ngày như cô thấy đây.
Có một lần, tôi đi đến công viên thì thấy một nhóm người đang ngồi thiền
tĩnh lặng, có người bị cụt tay cũng ngồi thiền, gương mặt ai nấy đều toát lên
vẻ an hoà hạnh phúc. Tôi tò mò đến hỏi, thì mới biết họ là những người tu
Phật, họ đưa cho tôi một cuốn kinh Phật, nói tôi đọc xong sẽ hoá giải được
những thống khổ trong tâm.
Tôi không tin lắm, nhưng vì cũng không có việc gì để làm nên cẩn thận
đọc cuốn sách. Chẳng ngờ, tâm tôi đi từ chấn động này đến chấn động khác.
Nhìn lại cuộc đời mình, tôi bỗng thấy ngập tràn hạnh phúc.
Trên thế giới này có hàng tỉ tỉ loài động thực vật và vật chất, từ bé như vi
sinh vật đến to lớn như cá voi, còn tôi lại may mắn đắc được thân người, vì
thế nên tôi hạnh phúc.
Trên đời này người giàu có, hiển đạt cũng nhiều, người đề huề cháu con
cũng lắm, nhưng đến khi nhắm mắt xuôi tay đều chẳng mang theo được gì,
giờ khắc chia lìa thật thống khổ. Tôi không vướng bận vào những thứ ấy, ra
đi thật thanh thản nhẹ nhàng, vì thế nên tôi hạnh phúc.
Trên thế gian có bao người từ lúc mở mắt buổi sáng đến khi nhắm mắt
đêm khuya không lúc nào không bận rộn, lo toan, tranh đấu, hiếm lúc nào
được thảnh thơi. Còn tôi lại có thời gian để nghiền ngẫm và tìm kiếm ý nghĩa
cuộc đời, vì thế nên tôi hạnh phúc.
Cuối cùng, tôi đã hiểu được chân lý Phật Pháp, biết thế gian chỉ là quán
trọ qua đường, ý nghĩa đời người là quay trở về bản lai lương thiện. Vì thế
nên tôi vô vàn hạnh phúc.
Cô đừng bao giờ phó thác hạnh phúc của mình lên những vật ngoại thân,
vì chúng không thể trường tồn vĩnh cửu. Chỉ có tìm thấy ý nghĩa của sinh
mệnh, tâm thảnh thơi không dính mắc, an nhiên nhìn cuộc đời mới là thứ
hạnh phúc đích thực”.
An Nhiên

TRẺ KHÔNG CHỊU NHỚ, GIÀ MỚI NHỚ MẸ!


Nợ gì thì trả được, chứ nợ tình mẫu tử trả sao cho nổi. Vay không lãi, mà
nợ cứ chồng lên nợ!
Mẹ cô bạn tôi, 90 tuổi, vừa cầm quyển sách tôi tặng, chỉ mới nhìn tựa đề
“Những thằng già nhớ mẹ” đã lẩm bẩm: “Trẻ không chịu nhớ, đợi đến lúc
già rồi mới nhớ”. Nhận xét của người già thường lẩn thẩn, nhưng ngẫm lại
nhiều khi nhức nhối.
Nợ gì thì trả được, chứ nợ tình mẫu tử trả sao cho nổi. Vay không lãi, mà
nợ cứ chồng lên nợ!
Với mấy bà mẹ, nhớ là thương. Thương là phải biểu hiện cụ thể, là quan
tâm, chăm sóc, … nếu cần thí mạng như gà mẹ xù cánh đấu với diều hâu
cũng được. Hiểu theo kiểu lẩm bẩm của bà cụ 90 thì, trẻ không chịu thương
(mẹ), tới già rồi mới biết thương thì còn làm được cái gì nữa. Câu nói hàm
chứa bao nỗi chịu đựng sự vô tâm của con cái ngay từ hồi chúng còn trẻ.
Viết tới đây thấy chột dạ.
Vì sao nhớ mẹ? Nhớ là… nhớ, là trạng thái tình cảm… Hỏi vặn vẹo thế ai
mà trả lời nổi. Con nít nhớ mẹ, người già nhớ mẹ có chỗ giống nhau, có chỗ
khác nhau.
Đứa con út của tôi hồi 5 tuổi, một buổi tối cháu đang ngủ, chợt ngồi dậy
dựa tường, mặt mũi buồn thiu. Tôi thấy nước mắt lăn trên mặt nó. “Con nhớ
mẹ, phải không?” Nó gật đầu.
Mẹ đi công tác vài hôm, con bé thiếu hơi mẹ trằn trọc, khó ngủ. Khi con
tôi trưởng thành, đôi lần nhớ lại mặt mũi buồn thiu của nó, tôi cũng không
hỏi cái cảm giác nhớ mẹ của nó lúc ấy thế nào.
Tôi không bao giờ có cảm giác nhớ mẹ, hay thiếu mẹ như vậy. Tuổi thơ
của tôi và sau này, mẹ tôi lúc nào cũng sẵn đó, chỉ có tôi ham vui xa bà.
Thằng con lãng tử lông bông, đi chán lại mò về. Về rồi thấy mọi thứ vẫn thế,
nên ỷ lại. Nhận ra được những giá trị mình đang sở hữu coi vậy mà khó.
Chỉ khi bà mất, tôi mới cảm thấy thiếu. Mọi vật dụng, giường tủ, ly nước,
lọ thuốc… còn đó mà như thiếu. Sau đám tang, tôi sợ về nhà, sợ nhìn thấy
mấy thứ đó. Thôi, bỏ đi giang hồ vài tháng.
Đến lúc biết quan tâm đến mẹ thì lại lấy cái tỉnh táo của người bình
thường so đo với sự lẩn thẩn của người già. Đâu chịu nghĩ hồi xưa, bà cũng
kiên nhẫn chịu đựng cái tính ngang ngược của mình gấp nhiều lần.
Lại cứ khư khư mang kiến thức khoa học để ép bà, nay kiêng khem thứ
này, mai hạn chế thứ kia. Đâu chịu nghĩ, hồi xưa đời mình còn dài, bây giờ
đời bà quá ngắn. Chất lượng cuộc sống và kéo dài cuộc sống, thứ nào quan
trọng hơn? Tinh thần thoải mái và vật chất phủ phê, thứ nào bà cần hơn?
Bằng cấp cho lắm vào rồi mờ mắt, nhìn không ra những điều đơn sơ nhất.
Nghĩ lại thấy mình láo lếu đủ chuyện.
Những ngày ở Đà Lạt, những cái láo lếu này đeo bám tôi riết. Nhìn lên
bàn thờ, rồi nhìn lại mình. Tiếc rồi mới nhớ, hay nhớ rồi mới tiếc? Hai trạng
thái đó cứ lẫn lộn. Đôi lúc nghĩ bừa, phận làm con chưa tử tế, coi như xù nợ.
Bà là mẹ chắc không để bụng. Nợ gì thì trả được, chứ nợ tình mẫu tử trả sao
cho nổi. Vay không lãi, mà nợ cứ chồng lên nợ!
Nhưng rồi cũng đến lúc để bà ra đi thanh thản, gần 5 năm rồi rồi còn gì…
Ký ức thì nên giữ, nhưng níu kéo bằng nỗi nhớ thương quay quắt thì chỉ làm
người đi không nỡ, kẻ ở bận lòng.
Hôm rồi nhận được email của một độc giả hỏi mua sách. Cuối thư kèm
theo lời chúc “Chúc bác một mùa Vu Lan hiếu hạnh”.
Trời đất! Làm gì còn cơ hội mà hiếu hạnh ở đây nữa, hở người bạn độc
giả phương xa. Muộn rồi!
Lúc nhỏ nhớ mẹ vì nhu cầu, khi già nhớ mẹ vì hối tiếc. Thế những người
lớn còn mẹ thì sao? Tôi ngậm ngùi…
Chúc các bạn một mùa Vu Lan hiếu hạnh.
Thế Thành
Mùa Vu Lan

CHỈ CẦN TỈNH THỨC HƠN MỘT CHÚT


Cố gắng tạo ra điều gì đó là THAM
Chối bỏ những điều đang diễn ra là SÂN
Không biết những điều đang diễn ra hay không còn diễn ra là SI.
Khi tỉnh thức và chú tâm, bạn sẽ không chỉ trân trọng mọi chuyện diễn ra
trong ngày mà còn cảm thấy thời gian như được kéo dài một cách đầy ý
nghĩa. Bạn không còn ở trong tình trạng căng thẳng, tất bật, gò bó. Tập trung
chú tâm sẽ giúp chúng ta làm việc hiệu quả, những vặt vãnh vô nghĩa của
cuộc sống sẽ dần giảm bớt. Bạn nhận ra để cải thiện chất lượng cuộc sống,
điều quan trọng là chúng ta phải biết giữ tâm tỉnh thức.
Hãy học cách quan sát và chờ đợi. Cảm xúc đến rồi đi như những con
sóng xô bờ. Khi tỉnh thức, bạn sẽ hiểu chúng đến từ đâu và nhận ra bản chất
vô thường của các ý nghĩ cảm xúc và cả sự vô thường của vạn pháp.
Nếu đang buồn chán, bạn không cần phải bám chặt lấy cảm xúc ấy mà
hãy đơn giản để nó trôi đi. Cứ để cảm xúc phát khởi, sinh diệt một cách tự
nhiên, bạn không cần đè nén nó theo cách này hay cách khác.
Chúng ta đang sống trong thế giới lý trí tập trung quá nhiều vào tư duy
lô-gic. Chúng ta suy nghĩ phân tích về mọi việc. Dành thời gian quán sát lại
các xúc tình cảm thụ phát khởi trong ngày là một ý tưởng thú vị.
Hãy ăn uống một cách từ tốn, thưởng thức hương vị từng món, biết dừng
lại để cảm nhận những gì đang diễn ra.
Hãy hình dung tâm ta đã phản ứng thế nào trước những người quen biết
và cả những người mình mới gặp.
Thế giới ta đang sống hôm nay ra sao?
Ta đã nhận biết thêm gì về phần tâm bên trong chính mình?
Nếu tỉnh thức, bạn có thể tự đặt mọi câu hỏi. Năng lực của trí tuệ sẽ giúp
bạn tìm thấy câu trả lời cho mọi vấn đề mình đang gặp mỗi ngày.
Chỉ cần tỉnh thức hơn một chút trong cuộc sống hàng ngày, bạn sẽ thấy
cuộc đời này dễ chịu và đáng sống hơn nhiều. Sự tỉnh thức nuôi dưỡng lòng
tri ân, giúp ta rộng lượng và nhân ai’ hơn với mọi người.
Khi giữ được chánh niệm, chúng ta có thể khiến những việc nhàm chán
nhất như giặt đồ trở nên thú vị. Nó cũng giúp ta dừng lại để suy nghĩ trước
khi phản ứng với một tình huống, trước khi để mặc cơn giận bùng nổ hay
buông những lời cay độc thiếu suy nghĩ.
Và khi ra quyết định, bạn sẽ đi theo con đường của mình, thong thả lựa
chọn nhưng cũng sẵn sàng chấp nhận bất kể điều gì có thể xảy đến, vì chúng
ta đã làm theo tiếng nói của con tim tỉnh thức.
Trên con đường giác ngộ
Xin mọi loài chúng sanh
Từ bỏ cõi lãng quên
Theo dường Giới Đình Tuệ
Quay về trong Tỉnh Thức.
” Gate gate paragate parasamgate bodhi svaha ….”