CUỐI NĂM NGỒI NGẪM CHUYỆN ĐỜI


Cuộc sống vội vã, kiếp người bé nhỏ, ngoảnh đầu lại đã hơn nửa đời
người. Thời gian trôi nhanh như bóng cây lướt ngoài cửa sổ. Hôm qua còn
vui vầy cùng bè bạn mà hôm nay đã đôi ngả lìa tan. Người cũ lâu không
gặp, chuyện cũ lâu không bàn. Chớp mắt một cái, nhìn quanh mình chẳng
còn lại mấy ai. Thời gian không đợi một ai, một sớm soi gương thấy tóc Ta
điểm bạc, hồng trần có khác nào cõi mộng vậy thôi
Đôi khi buồn phiền?
Hãy nghĩ cuộc sống là phép trừ, gặp một lần bớt một lần, còn có gì phải
khổ não đây. Không quên ơn người giúp mình, không trách móc người xử
tệ với mình, không giữ mãi trong lòng hận thù người khác, tự khắc Ta sẽ
thấy cuộc đời sao mà an nhiên, bình lặng đến vậy!
Khi gặp phải chuyện đau buồn, không như ý, hãy nghĩ rằng cuộc sống
chính là một lần phải vượt qua. Kiếp người khi đến tay không, ra đi cũng
tay không, không mang đến hạt cát mà cũng không mang đi một áng mây
nào.
Khi Ta bất mãn?
Hãy nghĩ đến những người nghèo khổ, kém may mắn hơn Ta, biết đủ
mới là hạnh phúc. So với người bệnh, hạnh phúc của Ta là sống khỏe mạnh.
So với người đã khuất, hạnh phúc của Ta là còn sống. Người ta muốn sống
tốt thì tâm phải đơn giản, phải bớt tranh giành một chút.
Khi Ta cảm thấy không vui?
Hãy tự hỏi rằng mình còn lại bao nhiêu ngày để có thể dằn vặt. Nghĩ kỹ
rồi, Ta sẽ không buồn nữa. Khi Ta tức giận hãy nghĩ rằng liệu có cần phải
khổ tâm vì một người không đáng, tại sao Ta lại để người đó làm chủ trong
tâm hồn mình. Ta hãy quên đi cứ ăn ngon, ngủ ngon, chăm sóc tốt, biết cách
tiêu tiền là được rồi.
Khi Ta muốn so đo tính toán?
Hãy nhớ lại rằng con người đến thế gian này là tay không, hà cớ gì phải
tính toán thiệt hơn, tại sao không chịu nhường một bước ?
Nói nhiều sẽ làm tổn thương người khác,
So đo nhiều lại tổn hại tinh thần, vừa hại người lại hại mình,
kết quả là hao tâm tổn sức. Một đời người thực ra chỉ cần không làm
chuyện phải hổ thẹn với lương tâm, tự tại an nhàn đã là quý lắm rồi !
Hãy sống sao cho thật vui vẻ. Có cơm để ăn, có quần áo để mặc, có núi
để leo, có biển để ngắm, có internet để vào, có xe để đi, có việc để làm, có
thêm người bạn đời cùng chung suy nghĩ nữa là … tuyệt vời !
Sống an nhiên vui vẻ mới là tốt nhất, chẳng việc gì phải để ý đến tiền ít
tiền nhiều. Sau này già rồi, chết đi ai còn để ý Ta là ăn mày hay là người giàu
có? Ai cũng có phiền muộn, hàng ngày đều có buồn phiền, quan trọng nhất
là Ta không để ý đến nó, sống vui vẻ thì buồn phiền sẽ tự nhiên tan mất.
Phiền não ngày ngày đều có nhưng nếu không tự tay nhặt lên thì người ta
đâu phải u sầu nhiều đến vậy?
Tài sản quý giá nhất là: Sức khỏe & Trí Tuệ
Khi sinh mệnh của con người chấm dứt, đến lúc sự sống không thể cứu
vãn được nữa thì tiền tài là gì, danh vọng là chi, thảy đều vô nghĩa.
Truy cầu giàu có khiến người tham lam, biến thành ác quỷ. Trong mắt
người sắp từ giã cõi đời, những gì gọi là danh phận, địa vị, tiền bạc đều chỉ
là vô giá trị mà thôi.
Sức khỏe là số một, không có sức khỏe thì danh tiếng, địa vị, sỉ diện, xa
hoa, xe sang, nhà cao cửa rộng… thảy đều là mây bay, gió cuốn, mong manh,
hư ảo cả.
Hãy luôn nhớ rằng : chiếc điện thoại thông minh cao cấp, 70% chức năng
là không hề dùng tới. Một chiếc xe sang, 70% tốc độ là thừa. Một ngôi biệt
thự nguy nga, 70% diện tích là bỏ trống. Hàng loạt chuyện đời, 70% là vô vị,
hư không. Một đời nỗ lực kiếm tiền, 70% là để lại cho người khác tiêu. Hãy
sống thật đơn giản, tận hưởng cuộc đời, giữ lấy 30% những gì vốn thuộc về
mình mới mong thực sự có được hạnh phúc.
Đời người lại như một hiệp đấu. Nửa trước là học hành, quyền lực, chức
tước, thành tích, tăng lương, tăng chức. Còn nửa sau là huyết áp, mỡ máu,
tiểu đường, ung thư, cô đơn, sầu não. Nửa hiệp đầu là phấn đấu hết mình,
nửa hiệp sau là chấp nhận, buông xuôi. Nghĩ lại đi, Cớ sao kiếp người mỏi
mệt lắm vậy?
Khoai Nướng
Namo Buddhaya