LỜI KINH TRONG LÒNG BÀN TAY


“Hạt giống cây mướp đắng, gieo vào đất ướt, hạt giống nảy mầm, mọc
rễ, đâm chồi, ra hoa, kết quả; tất cả những gì nó lấy lên từ đất đều tạo thành
một vị đắng, thân đắng, lá đắng, hoa đắng, quả đắng.
Có những người cũng vậy, tất cả những gì trong cuộc sống đi qua đều để
lại trong lòng họ một vị rất đắng.”(1)
Cây cỏ muôn đời vẫn vậy, không thể đổi thay, cây mướp đắng, dù trồng
ở đâu, chăm sóc thế nào, cũng không thể làm mất đi vị đắng. Dù mưa lũ về
nhiều hay ít, dù gió Bấc đến sớm hay muộn, tháng giêng vạt lau ngoài bến
sông lại ra hoa trắng muốt cả một khúc sông, chưa bao giờ vì nắng mưa mà
vạt lau đổi thay màu trắng bình dị của mình.
Nhưng với con người lại là một câu chuyện khác, con người có thể đổi
thay, có thể làm phai nhạt đi những gì đắng cay nhất trong lòng, có thể thay
đổi màu u ám trong mắt thành một màu tươi sáng hơn; thế nhưng, bài học
khó nhất đối với con người chính là học được cách làm phai nhạt đắng cay
trong lòng, làm sáng lên ánh mắt, làm ấm lại đôi tay và làm cho trái tim trở
nên rộng lượng.
Con người luôn là một câu chuyện khác, rất khác, trừ những người luôn
muốn sống một cuộc đời, bỏ mặc mình, như cỏ cây.
Nếu chúng ta sống những ngày dài đắng cay thì điều đó nhất định là do
cách sống của chính mình, không phải do cuộc sống ngoài kia đưa đến.
Do ích kỉ, muốn người thất bại, nên khi nhìn thấy người thành công, trong
lòng cảm thấy không vui. Do hận thù, muốn người phải khổ, nên khi nhìn
thấy người sống hạnh phúc, trong lòng cảm thấy rất khó chịu. Do không
hiểu biết, muốn thương người, nhưng lại thương không đúng cách, để cuối
cùng, trong lòng ai cũng phải đắng cay.
Không có gì làm tổn thương con người nhiều bằng những tình thương
hết mình như không hiểu biết, nên không phải chỉ ghét nhau, mà lắm khi
chính việc thương nhau cũng để lại những vị rất đắng trong lòng.
Đâu đó trên thế gian vẫn luôn có những người mà tất cả những gì trong
cuộc sống đi qua đều để lại trong lòng họ một vị rất đắng.
Thật ra, trong cuộc sống không có thứ gì là cay đắng nếu chúng ta không
nuốt nó vào lòng; và trong cuộc sống cũng không có gì là nặng nề, nếu chúng
ta không tìm cách mang vác lên vai.
Cuộc đời như đất, mong người luôn biết cách chắt lọc hạnh phúc từ
những điều bình thường để làm nên cho mình một cuộc sống bình yên.
Người ngủ an.
Vô Thường.
Núi 11.1. 2022
Om Mani Padme Hum


(1) Một ý trong kinh Tăng Chi.