THÀNH BẠI CỦA ĐỜI NGƯỜI GÓI TRONG MỘT CHỮ ĐỘ

  1. ĂN NÓI CÓ MỨC ĐỘ
    Miệng đời kẻ khen người chê, nhưng đâu ai sống trong cuộc sống của
    mình đâu mà hiểu. Của cải dù to lớn như núi, nhưng cái miệng ăn lâu ngày
    cũng hết. Phước đức dù cực khổ gieo tạo nhiều đời, nhưng do cái miệng tạo
    nghiệp, phê bình, chỉ trích, nói lời ác… thì trong giây phút cũng có thể tiêu
    tan.
    Người xưa cũng có dạy: “Khẩu khai thần khí tán. Thiệt động thị phi sanh”,
    tức là mở miệng nhiều lời sẽ hao tổn thần khí, lưỡi động thường nói chuyện
    phải trái, hơn thua, đẹp xấu, khen chê…để rồi phải tranh đấu, mạ lị lẫn nhau
    khiến sanh ra lắm chuyện thương tâm.
    Phàm là người thông minh, thì họ biết nói những gì cần nói và những gì
    không, đó cũng là cách mỗi người tự tu dưỡng khẩu đức để không bị “họa
    từ miệng mà ra”.
  2. HỌC TẬP CÓ ĐỘ SÂU
    Các bậc Cổ Đức từng nói: “Khí chất một người là do thiên bẩm, rất khó
    để thay đổi. Chỉ có đọc sách mới giúp con người thay đổi khí chất. Cổ nhân
    quý bởi tướng pháp, nhưng đọc sách cũng có thể thay đổi cốt tướng”.
    Một người có thể đọc rất nhiều sách, nhưng sau rồi đều quên hết, cho nên
    có người nói đọc nhiều vậy có ích gì? Kỳ thực đọc sách cũng như ăn cơm
    vậy, hồi nhỏ có thể nếm qua rất nhiều đồ ăn, nhưng lớn rồi lại quên hết mùi
    vị của chúng, nhưng có một điều không thể phủ nhận là nó đã thấm vào
    máu thịt chúng ta, hoà vào làm một.
    Một người hàng ngày chịu khó đọc sách, tích lũy tri thức, sự hiểu biết
    sớm đã hoà quyện vào tâm hồn của họ. Từ cách nghĩ, cách nhìn, cách đối đãi
    với mỗi một sự việc của họ cũng đã ngày càng thay đổi, chỉ có điều đôi khi
    chúng ta không nhận ra mà thôi.
  3. TẤM LÒNG ĐỘ LƯỢNG
    Có lẽ chúng ta ai cũng đã từng tiếp xúc với người khoan dung và rộng
    lượng. Họ đơn thuần không toan tính cho bản thân mà luôn nghĩ và lo lắng
    cho người khác. Ai cần họ, họ sẵn sàng dành thời gian để giúp đỡ và chia sẻ
    với người đó. Những lời họ nói rất chân thật và thiện tâm, khiến người nghe
    cảm nhận lòng tốt và sự khoan dung toát ra từ họ.
    Người rộng lượng được đánh giá là người thành công trong cuộc sống,
    không những trong các hoạt động cộng đồng, trong công việc mà còn trong
    cuộc sống cá nhân.
    Điểm đặc biệt chúng ta có thể nhận thấy chính là: bất cứ ai cũng có thể
    trở thành người rộng lượng cho dù họ kiếm được bao nhiêu tiền, giàu có đến
    đâu… chỉ cần họ thành tâm với người khác. Mọi việc không nên tính toán
    quá chi li, lùi một bước, biển rộng trời cao. Không nên quá tính toán trước
    được mất của bản thân, hãy độ lượng đối đãi với những sự việc hay với
    người từng khiến mình bị tổn thương. Bạn cũng có thể là một trong những
    số ấy bằng cách trau dồi và rèn luyện tâm thái của mình.
  4. TẦM NHÌN CÓ ĐỘ RỘNG
    Người ta thường nói:”Dùng một năm để học nói, nhưng dùng một đời để
    học cách im lặng”. Có người chỉ vì chút lợi ích nhỏ nhoi nhưng lại sẵn sàng
    mở miệng mắng người. Đôi khi chỉ hai đồng bạc lẻ mua rau ngoài chợ cũng
    khiến họ khẩu chiến với nhau, và kết quả là dù thắng hay thua thì cả hai đều
    mua cái bực tức vào mình. Nhưng cũng có người, dù bị bạc đãi hay hiểu lầm
    như thế nào thì họ vẫn ung dung tự tại, thản nhiên, điềm tĩnh. Sự khác biệt
    ấy nằm ở nhân cách của mỗi người.
    Có người đứng trên tầng hai nhìn xuống thì thấy toàn là rác. Nhưng lại
    có người, đứng trên tầng thứ 22 thì lại nhìn thấy quang cảnh của thành phố
    với đủ mọi sắc màu tươi đẹp.
    Tầm cao khác nhau, tầm nhìn khác nhau, và tâm thái cũng khác nhau.
    Làm người cũng như thế, khi có một tầm nhìn đủ xa, một nhân cách đủ lớn
    thì cuộc đời ắt cũng sẽ đủ thản đãng thênh thang.
    Ếch xanh ở đáy giếng nhìn thấy trời như cái nia, đại bàng vươn đôi cánh
    nhìn bầu trời bao la vô hạn. Mỗi một người đều phán đoán sự việc trong
    phạm vi tầm nhìn của riêng mình. Ếch xanh nhìn bầu trời chẳng qua cũng
    chỉ như cái miệng giếng. Tầm nhìn quyết định phán đoán, và cũng quyết
    định nhân cách mỗi người.
  5. CÔNG VIỆC CÓ LỰC ĐỘ
    Con người đều có mục tiêu, dù lớn dù nhỏ, nếu muốn đạt được mục tiêu
    thì bạn phải làm việc, nỗ lực trong công việc càng lớn, thành tích sẽ càng
    nhiều, thì mới có thể biến mục tiêu thành hiện thực.
    Đặc điểm chung của những người thành công là không ngừng nỗ lực,
    kiên trì không ngơi nghỉ. So với những người bình thường, họ có khả năng
    chịu đựng gian khổ, nỗ lực, phấn đấu nhiều hơn, họ cũng làm việc nhiều
    hơn những người khác.
  6. SỰ NGHIỆP CÓ CAO ĐỘ
    Con người đều hy vọng sẽ đạt được những thành tựu trong cuộc đời,
    vươn đến đỉnh cao của sự nghiệp. Sinh mệnh sẽ tỉnh ngộ khi đi về phía trước,
    tích lũy qua năm tháng sẽ đến lúc nảy nở. Cho dù là con đường sự nghiêp
    nào mà bạn chọn, đều phải tích lũy qua năm tháng, công việc thông thường
    cũng phải cố gắng hoàn thành tốt, mỗi ngày không ngừng đề cao.
  7. THỌ MỆNH CÓ TRƯỜNG ĐỘ
    Chúng ta không thể lựa chọn sinh mệnh, nhưng chúng ta lại có thể lựa
    chọn phương thức mà sinh mệnh sẽ đi qua. Chúng ta nên khoan dung độ
    lượng, không quá ham danh lợi, gió mát hay mưa phùn đều phong nhã và
    ý vị, làm việc nên có chút thong dong điềm tĩnh, dù ngẩng đầu hay cúi đầu
    cũng đều vui vẻ.
    Không tận lực, không dối trá, cảm nhận sự mộc mạc chất phác của năm
    tháng đời người, có thể dưỡng sinh, cuối cùng là thản nhiên trước được mất
    hơn thua của kiếp sống. Biết sống với những chữ ”Độ” này cõi lòng ta sẽ
    luôn Hạnh phúc.
    Tuệ Nhiên

CHUYỆN ĐƯA ĐÓN NGƯỜI THÂN


Tôi bay về sau chuyến công tác. Trên máy bay ngồi cùng một chị rất dễ
thương. Khi máy bay hạ cánh chị có hỏi tôi “Có ai đón em không?” Tôi mới
chợt nhớ đến chồng dặn “Lúc xuống sân bay em cứ bắt taxi về, đừng có gọi
anh.”
“Không có ai ạ” – tôi trả lời.
Xuống sân bay cậu em trai đến đón chị gái mình và cho tôi đi nhờ một
đoạn, đến chỗ hai chị em phải rẽ hướng khác thì tôi xuống xe.
Trời mùa đông gió rất buốt, tôi tay xách nách mang đột nhiên cảm thấy
tủi thân quá. Tại sao lại không có ai đón mình, tại sao trước kia tôi cũng
không để ý những chuyện như thế này. Đứng một hồi không thấy có chiếc
xe taxi nào đi qua, tôi mới hiểu ở đoạn này không bắt được xe. Tôi đi bộ về
phía trước có một trạm xe buýt, tôi chen lên chiếc xe đông đúc và về đến
nhà. Mở cửa ra tôi chỉ kịp đẩy mấy vali vào rồi ngồi bệt xuống đất vì mệt.
Chồng tôi đang ngồi máy tính bận cứu thế giới nên không thể ra đỡ đồ cho
tôi, nhưng anh ấy có chút phản ứng vì tiếng động tôi gây ra: “Vợ yêu, em về
rồi đấy à.” Tôi nằm bất động trên sàn, “Tôi đang làm cái quái gì với con
người này?” Tôi cũng biết anh ta sẽ nói đáng nhẽ em nên bắt taxi, đừng có
tự tìm chuyện, anh ta sẽ nói là đêm hôm bắt anh ấy đi taxi ra tận sân bay để
đón thật là điên rồ, rằng nếu có xe riêng thì tất nhiên anh ta sẽ làm như vậy,
và tôi chỉ đang kiếm cớ để cãi nhau thôi. Mọi thứ nghe có vẻ rất có lý, duy
nhất chỉ trong tim tôi có cảm giác sai sai.
Mấy tháng sau khi xem một chương trình thực tế về gia đình nhà Osborn,
có cảnh mẹ bắt mấy đứa con vào xe taxi để đón bố đi công tác về, tụi nhỏ
nghịch ngợm la hét đứa bé đứa lớn, đồ đạc lỉnh kỉnh, có một đứa nói phụng
phịu “tại sao chúng ta cứ phải đi đón bố, sao bố không tự về?” thì mấy đứa
kia nhại lại đúng giọng của bà mẹ “bởi vì chúng ta yêu bố” rồi cười khúc
khích.
Lúc đó tôi mới hiểu, chúng ta đi đón người thân không phải vì những
chiếc túi chiếc vali to và nặng mà chỉ đơn giản là vì chúng ta muốn như vậy,
chúng ta muốn đón họ để ôm chầm lấy và nói là chúng ta rất vui khi thấy
họ về. Nếu suy nghĩ logic thì tất nhiên việc đưa đón nhiều khi rất phiền
phức, nhiều lúc có cảm giác không nhất thiết, vì tắc đường, vì chúng ta đang
bận chơi game. Chúng ta có thể không đến bệnh viện để thăm người ốm, chỉ
cần chuyển phát cân cam cũng được, có thể không tổ chức những ngày kỷ
niệm vì như vậy rất tốn kém và không cần thiết. Nhưng thật là ngốc nghếch
hy vọng nhận được sự quan tâm khi bản thân mình hờ hững.
Bất kỳ một mối quan hệ nào cũng cần đến những nỗ lực và cố gắng để
duy trì, bởi nếu cứ mặc kệ nó tự sinh thì nó sẽ tự diệt thôi. Chúng ta có người
yêu người thân đâu phải để khi đi xa về “tự bắt taxi đi”, “tự tìm cách đi” hay
“tự giải quyết đi, vì cái này đơn giản mà”. Ông bố Osborn trong chương trình
kia là một người rất giàu, ông ấy có thể bảo xe riêng chở về đến tận nhà,
nhưng mà sau một chuyến đi dài người đầu tiên ông ấy muốn gặp chắc hẳn
không phải là ông tài xế mà là vợ con. Tôi tin chắc chúng ta ai cũng như vậy
thôi, nhưng không phải ai cũng sẵn sàng làm.
Nếu đối với bạn đón người mình yêu là phiền phức, là lãng phí tiền của
và thời gian thì đối với tôi, tôi thích như vậy, tôi biết cái cảm giác khi có
người đợi mình, cảm giác có ánh mắt tìm mình giữa đám đông trong phòng
chờ. Và người thân nhất định phải là người đầu tiên tôi nhìn thấy sau một
chuyến đi dài. Sự khác biệt là ở đó.
Sharing của Sổ Tay Của Bắp Và Dưa
Phuong Nguyen

NĂM LOẠI CHẤT ĐỘC


Một chàng thanh niên tìm đến một vị Thiền Sư xin chỉ bảo:

  • Vì sao những người lương thiện như con lại thường xuyên cảm thấy
    đau khổ, mà những người ác lại vẫn sống tốt như vậy?
    Thiền sư từ tốn:
  • Nếu một người trong lòng còn cảm thấy khổ, điều đó nói lên rằng
    trong tâm người này có tồn tại một điều ác tương ứng. Nếu một người trong
    nội tâm không có điều ác nào, như vậy, người này sẽ không có cảm giác
    thống khổ.
    Có cảm giác như bị xúc phạm, chàng thanh niên không phục, liền nói:
  • Thưa Thầy, sao con có thể là người ác được? Con là người sống rất
    lương thiện mà.
    Vị Thiền sư điềm đạm trả lời:
  • Nội tâm không ác thì không cảm thấy khổ, con đã cảm thấy khổ, nghĩa
    là trong tâm con đang tồn tại điều ác. Con hãy nói về nỗi khổ của con, ta sẽ
    nói cho con biết, điều ác nào đang tồn tại trong con.
    Chàng thanh niên bắt đầu kể:
  • Thưa Thầy, nỗi khổ của con thì rất nhiều ạ. Có khi con cảm thấy tiền
    lương thu nhập rất thấp, không đủ vào đâu. Nhà ở thì không đủ rộng. Con
    thường có cảm giác thua thiệt người khác, trong tâm không lúc nào thoải
    mái. Con hy vọng mau chóng thay đổi được tình trạng trên.
  • Thưa Thầy, xã hội không ít người căn bản không có văn hóa gì, lại có
    thể lận lưng hàng chục, hàng trăm triệu, trong khi một trí thức văn hóa như
    con, mỗi tháng lại chỉ có vài triệu đồng thu nhập, thật sự không công bằng;
    Người thân thì nhiều lúc không nghe con khuyên…
    Cứ như vậy, lần lượt chàng thanh niên kể hết cho vị Thiền sư về những
    nỗi thống khổ, ấm ức mà mình đang phải chịu đựng.
    Thiền sư khẽ gật đầu, mỉm cười, một nụ cười nhân từ và đôn hậu, nhìn
    chàng thanh niên:
  • Theo như con nói, thu nhập hiện tại của con cũng đủ nuôi sống con và
    gia đình, đúng không? Con còn có một căn nhà nhỏ để ở, căn bản là đã không
    phải lưu lạc nơi đầu đường xó chợ như bao người. Con hoàn toàn có thể
    không phải chịu đựng những nỗi khổ tâm ấy. Nhưng, chỉ bởi vì nội tâm con
    có lòng tham đối với tiền tài và của cải, cho nên con luôn cảm thấy không
    đủ. do không bao giờ cảm thấy đủ và hài lòng nên cảm thọ khổ dấy lên trong
    con. loại tâm tham này là một ác tâm.
    Trong xã hội có nhiều người thiếu văn hóa nhưng lại phát tài, rồi con lại
    cảm thấy không phục, đây chính là tâm đố kị. tâm đố kị là một loại ác tâm.
    con tự cho mình là có văn hóa, nên cần phải có thu nhập cao, đây chính
    là ngã mạn. ngã mạn cũng là ác tâm.
    cho rằng có văn hóa thì phải có thu nhập cao, đây chính là tâm si; bởi vì
    văn hóa không phải là căn nguyên của sự giàu có, mà là do kiếp trước làm
    việc thiện. hành thiện tích đức, bố thí, cúng dường…vvv mới là nguyên nhân
    cho sự giàu có của kiếp này. si mê cũng là một loại ác tâm.
    người thân không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải
    mái, đây là không rộng lượng, bao dung. dẫu là người thân của con, nhưng
    mỗi chúng sanh đều có biệt nghiệp riêng của mình. họ nhìn mỗi việc qua
    lăng kính của nghiệp, nên mỗi người sẽ có tư tưởng và quan điểm riêng, vì
    sao lại cưỡng cầu tư tưởng và quan điểm của họ bắt họ phải giống như con?
    không rộng lượng sẽ dẫn đến hẹp hòi, ích kỷ. tâm hẹp hòi cũng là ác tâm.
    lòng tham, tật đố, ngã mạn, si mê, hẹp hòi đều là những ác tâm. bởi vì nội
    tâm con chứa đựng những ác tâm ấy, nên đau khổ mới tồn tại trong con.
    Con đem niềm vui và thỏa mãn của mình đặt lên tiền bạc và của cải, con
    hãy bình tâm nhìn và suy xét kỹ: con đã không chết đói, chết cóng; những
    người giàu có kia, thật ra cũng chỉ là không chết đói và chết cóng mà thôi.
    Con đã nhận ra chưa? Hạnh phúc hay không, không dựa trên sự giàu có bên
    ngoài, mà dựa trên thái độ sống của con mới là quyết định. Nắm chắc từng
    giây phút của cuộc đời, sống với thái độ lạc quan, hòa ái để thay thế lòng
    tham, tính đố kỵ và ích kỷ; Nội tâm của con sẽ dần chuyển hóa, dần thay
    đổi… thanh thản và bình an hơn.
    Trong xã hội, nhiều người không có văn hóa nhưng lại giàu có, con hãy
    nên vì họ mà hoan hỷ, nên cầu chúc họ càng giàu có hơn. Người khác đạt
    được, phải vui như người đó chính là con; Người khác mất đi, đừng cười
    trên nỗi đau của họ. Người như vậy mới là người lương thiện. Con nhìn
    người khác giàu con lại thiếu vui, đây chính là đố kị. Tâm đố kị là một loại
    tâm rất không tốt, phải kiên quyết tiêu trừ.
    Con cho rằng, con có chỗ hơn người, tự cho là giỏi. Đây chính là ngã mạn.
    Ngạo mạn cao sơn, bất sinh đức thủy”, người khi đã sinh lòng ngã mạn, thì
    đối với thiếu sót của bản thân sẽ như có mắt không tròng, vì vậy, không thể
    nhìn thấy bản thân có bao nhiêu điều xấu, sao có thể thay đổi để tốt hơn lên.
    Một người luôn nuôi dưỡng lòng khiêm tốn, giữ gìn tâm thái hòa ái từ bi thì
    nội tâm mới có thể cảm thấy tròn đầy và an vui.
    Kiếp trước làm việc thiện mới chính là nguyên nhân cho sự giàu có ở kiếp
    này. Mà người đời thường không hiểu được nhân quả, trồng dưa lại muốn
    được đậu, trồng đậu lại muốn được dưa, đây là thể hiện cho sự ngu muội,
    si mê. Chỉ có người chăm học Phật Pháp, mới có được trí tuệ chơn chánh,
    mới thấu hiểu được quy luật của nhân quả – luật tuần hoàn của vạn vật trong
    vũ trụ. Để từ đó biết quán xét thân tâm, lựa chọn các hành vi, lời nói, ý nghĩ
    sao cho phù hợp để gieo nhân lành. Người luôn suy xét, kiểm soát tốt thân
    khẩu ý sẽ luôn được an vui.
    Bầu trời có thể bao dung hết thảy, nên rộng lớn vô biên; mặt đất có thể
    chịu đựng hết thảy, nên tràn đầy sự sống, vạn vật đâm chồi. Một người sống
    trong thế giới này, không nên xem mình là nhất mà tùy tiện xem thường
    người khác. Không cưỡng cầu bất cứ điều gì mà phải tùy duyên tự tại. Vĩnh
    viễn dùng tâm lương thiện giúp đỡ người khác, nhưng không chấp trước
    bất kỳ điều gì.
    Nếu tâm một người có thể rộng lớn như bầu trời mà bao dung vạn vật,
    người đó sao còn có thể khổ đây?”
    Ngồi im lặng hồi lâu. Xưa nay chàng trai vốn cho mình là một người rất
    lương thiện. Mãi cho đến lúc này, anh ta mới chợt tỉnh ngộ… nhận ra “thì ra
    trong mình còn tồn tại một con người xấu xa đến thế. Bởi vì tâm mình chứa
    những điều bất thiện trên, nên mình mới luôn thấy khó chịu, khổ tâm nhiều
    đến thế!”
    Chàng trai vội cúi đầu, chắp tay:
    – Thưa Thầy, con xin cảm tạ Thầy nhiều lắm, nếu không được Thầy khai
    thị chỉ bảo, con mãi mãi sẽ không biết có một người xấu xa như vậy đang
    tồn tại trong con.
    Nguồn: sưu tầm

GÀ TRỐNG NUÔI CON


Vợ của anh đã qua đời được 4 năm, anh vì không có cách nào có thể chăm
sóc con nên cảm thấy chán và mệt mỏi….
Một buổi tối khi anh trở về nhà, vì quá mệt mỏi nên chỉ chào hỏi đứa con
ngắn gọn và không muốn ăn cơm, cởi xong bộ comple liền lên giường nằm.
Đúng lúc đó, ầm một tiếng, bát mì tôm làm bẩn hết chăn và ga trải giường,
hóa ra trong chăn có một bát mì tôm.
“Cái thằng con này”, anh ta liền vơ một chiếc móc quần áo chạy ra ngoài
đánh cho đứa con trai đang ngồi chơi một trận.

  • Đứa con trai vừa khóc vừa nói:
    — Cơm sáng đã hết rồi, đến tối con chưa thấy bố về nên đi tìm đồ ăn, con
    tìm thấy mì tôm trong tủ bếp, muốn nấu mì tôm ăn nhưng bố dặn không
    được tùy tiện dùng bếp gas nên con lấy nước nóng từ vòi tắm pha mì tôm,
    con pha một bát ăn, còn một bát để phần bố. Sợ mì tôm nguội nên mang vào
    giường ủ trong chăn đợi bố về ăn cho nóng. Con mải chơi đồ chơi mới mượn
    được của bạn nên khi bố về đã quên không nói với bố.
  • Anh không muốn đứa con thấy mình khóc nên vội vã chạy vào nhà vệ
    sinh, mở vòi nước và khóc.
    Khi đã ổn định tinh thần, anh mở cửa phòng con trai và nhìn thấy con trai
    trong bộ quần áo ngủ, nước mắt giàn giụa và tay đang cầm bức hình của mẹ
    nó.
    Từ đó trở đi, anh chăm sóc con trai tận tâm hơn, khi con trai mới vào học
    cấp 1, anh đánh con một trận nữa.
    Hôm đó thầy giáo gọi điện về nhà báo con anh không đi học, anh lập tức
    xin nghỉ về nhà, chạy đi tìm con khắp nơi, sau vài tiếng đồng hồ anh đi tìm
    anh đến cửa hàng bán văn phòng phẩm nhìn thấy đứa con đang đứng trước
    một đồ chơi điện tử, thế là anh tức giận đánh con, đứa con không một lời
    giải thích, chỉ nói “Con xin lỗi”.
    Một năm sau, anh nhận được điện thoại từ bưu điện, nói con trai anh đã
    bỏ một loạt các bức thư không viết địa chỉ vào hòm thư, cuối năm là lúc bưu
    điện bận rộn nhất nên điều này gây ra rất nhiều khó khăn cho họ.
    Anh lập tức đến bưu điện, mang những bức thư đó về ném trước mặt con
    trai nói:
    — Sao mày làm những trò tai quái thế này hả?
  • Thằng bé vừa khóc vừa trả lời:
    — Đây là những bức thư con gửi cho mẹ.
  • Mắt bố cay cay hỏi con:
    — Thế sao một lúc gửi nhiều thư vậy?
  • Đứa con nói:
    Trước đây con còn thấp nên không bỏ thư vào hòm thư được nên con
    mang gửi hết những bức thư con viết từ trước đến giờ.
    Ông bố nghe xong, tâm trạng rối bời không biết nói gì với con.
  • Một lát sau ông bố nói:
    — Mẹ con giờ ở trên thiên đàng, sau này con viết thư xong, hãy đốt nó đi
    thì có thể gửi thư cho mẹ được đấy.
    Đợi đứa con ngủ, anh mở những bức thư đó xem đứa con muốn nói gì
    với mẹ, trong đó có một bức thư khiến anh vô cùng xúc động.
    “Mẹ thân yêu của con: Con nhớ mẹ lắm! Mẹ ơi, hôm nay ở trường con có
    một tiết mục mẹ cùng con biểu diễn, nhưng vì con không có mẹ nên con
    không tham gia, con cũng không cho bố biết vì sợ bố sẽ nhớ mẹ.
    Thế là bố đi khắp nơi tìm con, nhưng con muốn bố nhìn thấy con giống
    như đang đi chơi nên con đã cố ý đứng trước một đồ chơi điện tử.
    Tuy bố đã mắng con nhưng con đã kiên quyết không nói cho bố biết vì
    sao. Mẹ ơi, con ngày nào cũng thấy bố đứng trước ảnh mẹ ngắm rất lâu, con
    nghĩ bố cũng như con rất nhớ mẹ đấy!
    Mẹ ơi con sắp quên giọng nói mẹ rồi, con xin mẹ trong giấc mơ của con
    hãy để con được gặp mẹ một lần được không, để con nhìn thấy khuôn mặt
    của mẹ, nghe thấy giọng nói của mẹ, được không mẹ?
    Con nghe mọi người bảo nếu ôm bức ảnh của người mình nhớ vào lòng
    rồi đi ngủ thì sẽ mơ thấy người đó, nhưng mà mẹ ơi, vì sao con tối nào cũng
    làm như thế mà trong giấc mơ của con vẫn không gặp được mẹ?”
    Đọc xong bức thư ông bố òa khóc. Anh không ngừng tự trách mình: phải
    làm sao mà lấp được khoảng trống người vợ để lại đây.
    Chúng ta là những ông bố bà mẹ khi đã mang cuộc sống của đứa con đến
    với thế giới này có nghĩa là gánh trên vai trách nhiệm vô cùng to lớn.
    Khi đã là một người mẹ, không nên tăng ca quá nhiều, khi đã là một người
    bố, không nên uống quá nhiều rượu, đừng nên hút nhiều thuốc, phải chăm
    sóc tốt cho bản thân mới có thể yêu thương con hết lòng, tuyệt đối đừng nên
    vì muốn kiếm nhiều tiền mà hủy hoại sức khỏe của mình, không có sức khỏe
    thì những danh lợi kia có nghĩa lý gì.
    Và cũng đừng nghĩ rằng đợi đến khi bố mẹ có nhiều tiền thì sẽ như thế
    này như thế kia, nào ai biết sau này chuyện gì sẽ xảy ra, có thể sau một giây
    mọi chuyện đã khác.
    Sưu Tầm

BA ĐIỀU TỰ NHẮC BẢN THÂN


1-SỐNG THẬT THÀ.
Đá ném xuống nước, mặt nước còn loang. Chỉ có người còn vô minh mới
tin rằng, việc xấu mình làm sẽ chẳng ai biết tới.
Cái gì chẳng lộ diện. Chỉ là sớm hay muộn mà thôi !
Vậy nên người trí chọn thật thà. Không phải vì không biết gian dối. Mà
vì hiểu gian dối cũng chẳng thể lâu bền.
2- HẠNH PHÚC BỞI ”KHÔNG”

  • Người đời luôn diễn giải hạnh phúc là “Có”, có nhà, có xe, có tiền, có
    quyền.
    Nhưng hạnh phúc kỳ thực lại là “Không”, không lo lắng muộn phiền,
    không ốm đau bệnh tật, không tai hoạ. “Có “chỉ là thứ cho người khác xem,
    còn “Không” mới thực sự là thứ thuộc về chính mình.
    3- CHẤP NHẬN ĐỜI KHÔNG CHI HOÀN HẢO.
    Có đôi lúc cái bỏ đi của người này nhưng đó là một ao ước có được của
    người khác. Con người lúc nào cũng so sánh, ghen tị, dễ nhìn thấy hạnh
    phúc nơi người khác nhưng lại bỏ quên chính mình.
    Thời gian một đi không trở lại, sinh mệnh con người thì quá ngắn ngủi.
    Khi về già, ta nhận ra sự thật rõ ràng rằng một ngày trôi qua sẽ mãi mãi
    không quay trở lại, vì vậy ngay từ bây giờ, hãy sống tỉnh thức mỗi ngày, để
    mỗi ngày trở nên ý nghĩa hơn. Cái gì cũng có thể không tốt nhưng tâm trạng
    không thể không tốt, cái gì cũng có thể thiếu nhưng tự tin thì không thế
    thiếu, cái gì cũng có thể không cần nhưng hạnh phúc và vui vẻ thì bắt buộc
    phải cần, cái gì cũng có thể quên nhưng việc rèn luyện sức khỏe không được
    phép quên.
    Bạn là con người nên không thể hoàn hảo. Dù bị tổn thương nhưng bạn
    vẫn sống sót. Hãy nghĩ về một đặc ân quý giá là bạn vẫn được sống, được
    thở, được suy nghĩ, được tận hưởng và được theo đuổi những gì bạn yêu
    thích. Đôi khi có những nỗi buồn trên đường đời nhưng vẫn còn rất nhiều
    niềm vui. Chúng ta vẫn phải tiếp tục tiến về phía trước ngay cả khi chúng ta
    đang tổn thương, vì chúng ta không bao giờ biết điều gì đang đợi chờ mình.
  • Hạnh phúc sẽ dành cho những ai của cải rất ít ỏi mà vẫn thấy mình giàu
    có. Và bất hạnh cho những ai đã có thật nhiều mà cứ mở miệng ra là thiên
    hạ biết rằng người đó sinh ra ở… mỏ than.
    Đại gia bất động sản
    Chết nằm dưới cỏ xanh
    Mới biết mình của đất
    Đất không phải của mình!
    Tỉnh Thức
    Namo Buddhaya

NGƯỜI NÓI NHIỀU CÓ NĂM NGUY HẠI


Một thời Thế Tôn trú ở Kimbilà, tại Venuvana, dạy các Tỷ-kheo:
Này các Tỷ-kheo, có năm nguy hại cho người nói nhiều.
Thế nào là năm? Nói láo; nói hai lưỡi; nói lời độc ác; nói lời phù phiếm;
sau khi thân hoại mạng chung sanh vào cõi dữ, ác thú, đọa xứ, địa ngục.
Này các Tỷ-kheo, có năm nguy hại này cho kẻ nói nhiều.
Này các Tỷ-kheo, có năm lợi ích này cho người nói vừa phải. Thế nào
là năm?
Không nói láo; không nói hai lưỡi; không nói lời độc ác; không nói lời
phù phiếm; sau khi thân hoại mạng chung sanh vào thiện thú, thiên giới,
cõi đời này.
Này các Tỷ-kheo, có năm lợi ích này cho người nói vừa phải.
(Tăng Chi Bộ II, chương 5, phẩm Mắng nhiếc, phần Người nói nhiều).
LỜI BÀN:
Trong cuộc sống, ngôn ngữ là một phương tiện đặc thù nhằm trao đổi
thông tin, biểu đạt tình cảm, giúp con người hiểu biết và thương yêu. Tuy
vậy, ngôn ngữ cũng có mặt trái của nó, nếu không khéo sử dụng thì có thể
đem đến tai họa, chia rẽ, thù hận và đọa lạc.
Kinh nghiệm cuộc sống đã cho thấy rằng hiểm họa phát xuất từ lời nói
(họa tùng khẩu xuất) thật khó lường. Một lời nói khi đã phát ra thì khó thu
về, tác dụng nhanh đến nỗi xe tứ mã cũng không đuổi kịp (nhất ngôn kí
xuất, tứ mã nan truy). Vì thế, trước khi nói phải “uốn lưỡi bảy lần”. Nói cách
khác, phải có chánh niệm trong lời nói.
Đối với người nói nhiều, huyên thuyên bất tận thì dễ dàng bị sơ suất, sai
sót. Nói dài, nói dai… cuối cùng là nói dại bởi nói nhiều thì lỗi nhiều (đa
ngôn đa quá). Người nói nhiều quá chắc chắn sẽ rơi vào lầm lỗi và phải gánh
chịu năm sự nguy hại: nói láo; nói hai lưỡi; nói lời độc ác; nói lời phù phiếm;
sau khi thân hoại mạng chung sanh vào cõi dữ, ác thú, đọa xứ, địa ngục.
Người biết nói vừa phải, chừng mực mới có thể tránh được lỗi lầm. Nói
vừa phải là nói đúng người, đúng lời, đúng việc, đúng lúc và đúng nơi. Ý
thức rất rõ về tâm trạng và lời nói của mình trước khi nói để “lựa lời mà nói
cho vừa lòng nhau” là chìa khoá để thực hành ái ngữ. Tu tập hạnh nói vừa
phải cố nhiên là nên nói ít mà nghe nhiều. Nghe để hiểu, hiểu rồi thì dễ dàng
nói lời chân thật, hòa giải, xây dựng, tha thứ và yêu thương.
Nhận chân được năm lợi ích của việc nói lời vừa phải, người con Phật
thực tập nói năng trong chánh niệm, ý thức và sáng suốt. Lời nói phát ra
dưới sự soi sáng của chánh niệm sẽ là hoa trái làm thơm mát cuộc đời. Vì
thế, trong cuộc sống mỗi người con Phật luôn thực hành “im lặng và nói
năng như Chánh pháp”.
QUẢNG TÁNH