PHẬT DẠY: TỔN THẤT LỚN NHẤT CỦA ĐỜI NGƯỜI


Một thời Thế Tôn trú ở Vesàli, tại Đại Lâm, dạy các Tỷ-kheo:
Này các Tỷ-kheo, có năm điều tổn thất này. Thế nào là năm?

  1. Tổn thất bà con
  2. Tổn thất tài sản
  3. Tổn thất vì bệnh tật
  4. Tổn thất giới
  5. Và tổn thất tri kiến.
    Này các Tỷ-kheo, không do nhân tổn thất bà con, không do nhân tổn
    thất tài sản, không do nhân tổn thất vì bệnh tật mà các loài hữu tình sau
    khi mạng chung sinh vào cõi dữ, ác thú, đọa xứ, địa ngục.
    Này các Tỷ-kheo, chính do nhân tổn thất giới, tổn thất tri kiến mà các
    loài hữu tình sau khi mạng chung sinh vào cõi dữ, ác thú, đọa xứ, địa ngục.
    Này các Tỷ-kheo, có năm tổn thất này.
    (Tăng Chi Bộ II, chương 5, phẩm Bệnh, phần Thành tựu [trích],)
    LỜI BÀN:
    Có thể nói, tổn thất và mất mát là thuộc tính cơ bản của đời sống. Những
    gì ta đang có hôm nay sẽ rời bỏ chúng ta ra đi bất cứ lúc nào. Nếu may mắn,
    những gì ta yêu thương luôn gắn bó thì một ngày nào đó chúng ta cũng phải
    lìa bỏ nó. Bởi chẳng ai có thể đem theo bất cứ vật gì khi nhắm mắt, xuôi tay;
    có chăng là nghiệp lực của chính mình.
    Mất mát dẫu không ai muốn nhưng đó là sự thật, vấn đề là xác định tổn
    thất cái gì trong cuộc đời là to lớn nhất. Tài sản chăng? Người ta thường an
    ủi nhau của đi thay người. Mất của thì có thể làm lại được. Những người
    thân mất đi là tổn thất lớn, vì người chết không bao giờ sống lại và chúng ta
    mất các điểm tựa quan trọng trong đời. Bệnh tật, hoạn nạn đã cướp đi một
    phần sức khỏe và thân thể cũng là tổn thất lớn. Tuy vậy, những tổn thất này
    dù lớn nhưng chỉ ảnh hưởng đến trong đời này.
    Theo tuệ giác của Thế Tôn, đánh mất nhân cách đạo đức (giới) và không
    nhận thức đúng đắn (tri kiến) là tổn thất lớn nhất. Chính sự suy thoái đạo
    đức và những quan niệm sống lệch lạc, tà kiến là nguyên nhân chủ yếu dẫn
    đến sa đọa, tạo ra khổ đau cho mình và người trong hiện tại và cả tương lai.
    Ngày nay xã hội đang báo động về băng hoại đạo đức, tha hóa nhân cách
    dẫn đến sự gia tăng tham nhũng, hủ hóa, suy đồi và các tệ nạn xã hội…
    Những biểu hiện tiêu cực này luôn đi kèm với nhận thức không đúng đắn,
    quan niệm sống lầm lạc như thực dụng, hưởng thụ, tuyệt đối hóa sức mạnh
    của đồng tiền, bất chấp nhân quả, tội phước v.v… Chính các hành vi xấu ác
    phát xuất từ quan điểm sai lầm là tác nhân của đọa lạc vào ác thú, cõi dữ và
    địa ngục.
    Do vậy, người con Phật nhận thức sâu sắc lời Phật dạy, luôn thiết lập và
    duy trì nền tảng đạo đức bằng cách giữ gìn năm giới cấm. Quan trọng hơn,
    kiện toàn nhận thức và quan điểm sống theo chánh kiến: thấy biết đúng chân
    lý, tin sâu nhân quả tội phước, làm lành tránh dữ, tương thân tương ái, chia
    sẻ khổ đau mất mát với mọi người…
    QUẢNG TÁNH