LỜI KINH TRONG LÒNG BÀN TAY

Nguyên Hán văn:
若復有行身善行、行口善行、行意善行者,當知斯等則為自護。
Dịch nghĩa: “Người nào thân làm việc thiện, miệng nói lời thiện, ý suy nghĩ
thiện, thì mới thực sự là người biết tự thương và tự bảo vệ mình”.
(Tạp A Hàm Kinh số 99, tập 2 Đại Chánh Tân Tu Đại Tạng Kinh)
Có kẻ mỗi sáng thức dậy luôn hứa, sẽ đổi thay, sẽ thương mình hơn hôm
qua, nhưng khi hết ngày, nhìn lại, thấy vẫn chưa làm được việc gì để thương
mình cả. Vẫn nghĩ những điều, vẫn nói những lời, vẫn làm những việc để
mình phải khổ như hôm qua.
Không ai có thể tựa vào một suy nghĩ không tích cực để đứng vững trong
những ngày tối tăm; không ai có thể đem một lời nói ác để bảo vệ mình giữa
miệng lưỡi thế gian, không ai có thể dùng một hành động ác để thương lấy
ngày mai của mình.
Khi chưa biết thương bản thân, chúng ta vẫn còn theo đuổi những thứ
không đáng, và chọn cho mình một điểm tựa sai, rồi một ngày điểm tựa đó
lại đổ xuống đè nặng lòng mình.
Trên con đường đi về phía trước không bao giờ thiếu những khó khăn,
và trong những ngày trưởng thành không bao giờ thiếu những nỗi đau.
Người đã thương mình bằng cách nào? Người đã bảo vệ mình ra sao?
Có kẻ tựa vào tài sản, có người tựa vào quyền lực… Khi trong tay có nhiều
tài sản nhưng không lương thiện, khi trong tay có đầy quyền lực nhưng
không lương thiện; tài sản và quyền lực lúc đó chẳng khác gì thanh kiếm bén
trong tay một kẻ ác, không sớm thì muộn, không hại người thì cũng hại
mình.
Xưa nay, có lẽ ai cũng thấy, chiếc bóng của quyền lực chưa bao giờ cho
người ta nương náu được lâu, nhất là khi bên trong chiếc bóng quyền lực đó
không có sự lương thiện.
Khi không lương thiện tựa vào đâu cũng đổ.
Khi không lương thiện, khi không tử tế, những ngày buồn phía trước sẽ
còn dài lắm.
Mong Người luôn an.
Vô Thường.
Núi. Ngày cũ.
Om Mani Padme Hum

Advertisement