NGHE THUYẾT PHÁP và NGHE PHÁP THUYẾT


Tự nhiên tôi nhớ đến câu chuyện tôi đã đọc cách đây hang chục năm.
Chuyện rằng có một nhà sư đi hoằng pháp ở một làng quê. Theo Sư có một
đệ tử. Hai thầy trò đi bộ. Trên đường đi, nhà sư khát nước. Sư và đệ tử
quyết định ngồi nghỉ dưới một gốc cây để tránh nắng. Rồi nhà sư nói với đệ
tử ra suối lấy cho thầy nước để thầy uống.
Đệ tử xách theo chiếc vò đi đến con suối. Đến nơi, người đệ tử phát hiện
ra rằng có một đàn bò vừa lội qua song nên nước sông rất đục, không thể
lấy nước uống được. Đệ tử bạch lại với thầy. Nhà sư rất hoan hỷ và khuyên
chờ đợi một chút. Hai thầy trò cùng ngồi thư giản ngắm cảnh, hòa mình vào
thiên nhiên.
Một lát sau, nhà sư nhắc người đệ tử đi lấy nước. Người đệ tử xách vò trở
lại bờ suối, nhưng anh vẫn thấy nước còn đục chưa thể lấy nước về uống
được. Anh quay lại thưa với thầy. Nhà sư lại khuyên rằng nên bình an ngồi
thư giãn dưới gốc cây chờ thêm chút nữa.
Một thời gian sau đó, người đệ tử trở lại bờ suối. Bây giờ nước đã trong
veo. Thế là anh lựa chỗ trong nhất để múc đầy vò nước mát mang về dâng
thầy.
Người thầy nhận vò nước trong và dạy trò của mình rằng, có những việc
ta không cần làm gì cả, chỉ cần kiên nhẫn đợi để có đủ thời gian, để nó tự
lắng xuống. Tâm ta cũng thế.
Tôi vẫn nhớ như in trong câu chuyện này nhà sư đã dạy học trò của mình
rằng, khi tâm ta nổi sóng, điên đảo, ta không nên tìm cách này hay cách khác
để cố dẹp yên nó. Ta nên ngồi yên trong bình an để nó tự lắng xuống. Rằng
khi con giận ai, ta không nên nghĩ tới họ, đừng tranh cãi hơn thua, mà nên
hướng tư tưởng sang việc khác. Rằng ta nên làm thinh, giả mù, giả điếc, tự
nhiên tâm ta sẽ tĩnh lại được.
Mỗi ngày bao nhiêu tình huống xảy ra. Mỗi tình huống, mỗi câu chuyện
là một bài học. Bài học cho tâm của ta. Vấn đề là ta cần lắng tâm lại để lắng
nghe. Tôi giật mình nghĩ về nghĩa của từ lắng nghe. Đó là, để nghe cho đến
khi tất cả lắng xuống.
Bạn cũng như tôi, bao năm nay thích nghe quý thầy thuyết pháp. Những
bài pháp đó rất hay và vô cùng ý nghĩa. Chúng ta khôn lớn thêm, chúng ta
ngộ ra nhiều nhờ những bài pháp đó. Nghe thuyết pháp thật là tuyệt vời.
Tuy nhiên tôi nghĩ rằng song song với nghe thuyết pháp, chúng ta cũng nên
lắng long để nghe pháp thuyết. Nghe pháp thuyết cũng rất hay. Tôi tin rằng
nhiều quý vị cũng sẽ giật mình nhận ra nhiều điều, học được nhiều bài học
hay nhờ pháp thuyết đấy ạ.
Niềm an vui vốn dĩ
Từ nội tâm yên bình
Khi lòng đầy hoan hỉ
Thế giới này đẹp xinh.
NHƯ NHIÊN