LỜI KINH TRONG LÒNG BÀN TAY

“Con người thường sợ khổ, luôn tìm hạnh phúc, nhưng lại thích làm
những việc để ngày mai của mình phải khổ đau; họ giống một người mù,
luôn sợ sẩy chân rơi vào vực sâu, muốn tìm con đường tốt, nhưng cuối
cùng vẫn bị rơi vào vực sâu”.(1)
Đôi khi, điều làm con người đau khổ nhất không phải là lúc mất đi thứ
họ yêu thích mà chính là lúc họ có được thứ mình yêu thích nhưng nó lại
không hạnh phúc như đã mong chờ.
Một người không biết bơi, khi rơi vào nước, mặc dù quẫy đạp hết sức,
nhưng cuối cùng vẫn bị chìm.
Một người không hiểu biết, dù rất muốn được hạnh phúc, dù luôn nỗ lực
để có được bình yên, nhưng cuối cùng vẫn phải chết chìm trong khổ đau.
Nước không cố ý nhấn chìm người, cuộc đời không cố tình đẩy ai ngã vào
khổ đau, chỉ do con người không hiểu biết nên tự làm khổ mình.
Con người thường như vậy, luôn nghĩ về hạnh phúc, luôn nói về bình
yên, luôn muốn có nhiều niềm vui nhưng lại hành động theo một hướng
khác, trái ngược hoàn toàn, chẳng mấy ai có được hành động phù hợp với
ước mơ bình yên của mình.
Thời gian luôn im lặng, chưa từng cất tiếng hỏi một câu nào, nhưng thời
gian lại có thể trả lời được tất cả những câu hỏi. Còn con người, luôn lên
tiếng hỏi rất nhiều thứ: “phải làm thế nào để có được hạnh phúc?”, “phải làm
sao để tránh khỏi khổ đau?”… nhưng cuối cùng, chẳng mấy ai thực sự trả lời
được câu hỏi của mình.
Từ ngày mai, mong người sẽ là một người thực sự bình yên. Đừng để bản
thân trở thành một kẻ nghĩ rất nhiều về bình yên, nói rất nhiều về hạnh phúc,
làm rất nhiều điều để có được niềm vui, nhưng cuối cùng, vẫn chưa thể có
được cho mình một buổi sớm mai bình yên.

Mong người luôn an
Vô Thường
Núi.1.11.2022
Om Mani Padme Hum


[1] Nguyên Hán văn: 眾生常畏苦而常行苦,如盲人求好道,反墮深坑。
Dòng 4-6, khung thứ ba, trang 112, bộ sách mang mã số 1509, (Đại Trí Độ Luận)