GIÚP BÊN TRONG HAY GIÚP BÊN NGOÀI?

Có một số người khi họ thấy người khác làm từ thiện, ví dụ như phát gạo,
phát quà…cho người nghèo.
Thì họ nói rằng :
Anh, em, cha, mẹ… trong nhà chưa giúp xong mà bày đặt đi làm từ thiện,
đi giúp người bên ngoài…
Vậy vấn đề này ta nên nhìn nhận như thế nào cho đúng đạo lý ?
Chúng ta có chờ giúp xong hết người thân họ hàng trong nhà của mình
rồi mới đi giúp người bên ngoài hay không ? Theo tôi, quý vị đừng nên mắc
kẹt vào vấn đề đó, nghĩa là ai chúng ta cũng giúp, người bên ngoài hay bên
trong gì cũng giúp hết. (tức là Bình đẳng Thí- bố thí bình đẳng). Quan trọng
là khả năng giúp của chúng ta đến đâu mà thôi.
Về bản chất của sự giúp đỡ, đó là chúng ta chỉ hỗ trợ những người đó một
phần nào đấy, còn lại họ phải tự lực cánh sinh là chính, chứ không nên ngồi
đó, ăn ở không…rồi chỉ chờ nhận lấy sự giúp đỡ (dù là người trong nhà hay
người ở ngoài đường, người xa lạ…).
Trước đây tôi cũng có biết trường hợp của một cô Phật tử nọ. Cô này rất
thương yêu anh chị em và gia đình của mình, chính vì thế, làm có bao nhiêu
tiền, cô đều cho hết anh em, cha mẹ, họ hàng…của mình, mà không tính phải
giữ lại cho bản thân.
Thế rồi một ngày kia, cô bị người khác ếm bùa, mất ăn mất ngủ, gần như
muốn điên loạn, và không đi làm kiếm tiền được nữa.
Lúc này họ hàng và những người thân trở mặt, xem thường cô, coi cô như
gánh nặng của gia đình… Vì thế, cô đã rất buồn, thất vọng về gia đình của
mình.
Do đó, quý vị đừng bao giờ có cái tâm (hay có cái suy nghĩ) chỉ giúp đỡ
những người trong gia đình mình, còn người bên ngoài thì ngó lơ, mặc kệ,
không quan tâm…
Người nào có cái tâm như thế là đang kẹt tâm ích kỷ (sống vị kỷ, tức chỉ
vì mình và gia đình mình), và sẽ bị quả báo của sự cô đơn, rất ít được người
trong thiên hạ yêu thương, giúp đỡ ( nếu có khó khăn).
Vì thế, quý vị hãy tập mở cái tâm rộng lượng ra một tí, nghĩa là thấy việc
gì cần làm cần giúp là chúng ta làm, chứ không nên tính toán chỉ cho gia
đình của mình.
Ví dụ :
Hôm nay đi chùa, đến chùa, ta bỏ thùng cúng dường vài chục …
(Thì không nên nghĩ sẽ dành vài chục về cho con uống trà sữa…).
Hoặc tuần này nhóm Đạo Tràng có phóng sinh, ta cũng góp vài chục (thì
đừng tính toán, sẽ dành tiền ấy về cho cháu ở nhà ăn bánh…).
Hay sáng nay thấy có người ăn xin khổ đi ngang qua nhà, họ xin một lon
gạo, ta tiếc không dám cho, nghĩ bụng để dành lon gạo nấu cơm cho gà nhà
mình ăn….
Khi để tâm tính toán quá như thế, quý vị sẽ dễ dần biến mình thành một
con người ích kỷ, thậm chí là keo kiệt, rít ….sau khi chết rất dễ đoạ vào khổ
cảnh đói khát . Nên quý vị hãy hết sức chú ý nhé!!
Nam Mô Đại Từ Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát
Thiện Tri Thức

Advertisement