NẾU ĐỜI KHÔNG CÓ TA…

Trăm nghìn lần đừng cho mình là “quá quan trọng”, bởi vì trên thế giới
này, ai cũng đều rất quan trọng. Nhưng mà, bất luận là thiếu đi một ai thì
Trái Đất này cũng vẫn cứ chuyển động.
Xin kể bạn nghe chuyện Lạc đà và con ruồi.
Có một con lạc đà phải trải qua trăm nghìn cay đắng khổ cực mới vượt
qua được sa mạc cát rộng lớn. Một con ruồi đậu trên lưng con lạc đà và cũng
tới nơi mà không mất một chút sức lực nào.
Con ruồi hân hoan, vui vẻ cười nói:
“Lạc đà! Cảm ơn ngươi đã phải vất vả cõng ta tới đây, hy vọng sau này
sẽ gặp lại!”
Nhưng mà con lạc đà lại lạnh lùng liếc nhìn con ruồi rồi nói:
“Lúc ngươi ở trên lưng ta, ta vốn dĩ cũng không biết, cho nên khi ngươi
đi cũng không cần phải chào hỏi. Bởi vì căn bản ngươi cũng đâu có trọng
lượng gì, đừng tự đề cao mình quá, ngươi tưởng ngươi là ai?”

Đừng bao giờ cho mình là quá quan trọng.
Có một cậu thanh niên sống trong gia đình đông người, mỗi lần ăn cơm,
đều là hơn 10 người ngồi ăn xung quanh một chiếc bàn lớn. Một lần nọ, cậu
ta đột nhiên có suy nghĩ muốn đùa mọi người một chút. Trước khi ăn cơm,
cậu ta chui vào trong một cái tủ và trốn ở đó để cho mọi người phải đi khắp
nơi tìm kiếm mình. Nhưng thật không ngờ là không có một ai đi tìm cậu ta
cả, thậm chí họ còn không để ý tới sự vắng mặt của cậu trong bàn ăn. Sau
khi mọi người đã ăn no và rời khỏi bàn, cậu ta mới chui từ trong tủ ra và một
mình ăn những thức ăn thừa còn lại.
Từ lần đó trở đi, cậu ta tự nhủ với lòng mình: “Sẽ không bao giờ cho mình
là người quá quan trọng nữa, bởi vì như thế có thể sẽ phải nhận lấy sự thất
vọng.”

Đời sống, lúc nên cúi đầu thì hãy cúi đầu.

Benjamin Franklin được xưng là “cha đẻ của nước Mỹ”. Có một lần, ông từng đến thăm một vị lão tiền bối “đức cao vọng trọng”. Lúc ấy ông tuổi trẻ lại khí thế mạnh mẽ nên đã ngẩng cao đầu mà sải bước đi rất nhanh. Không ngờ vừa bước đến cửa thì đầu của ông bị đập mạnh vào cái khung bên trên. Đau điếng cả người, ông không ngừng dùng tay mà xoa xoa bóp bóp, lại vừa nhìn cái khung cửa thấp hơn thân thể mình.

Vị tiền bối ra chào đón Franklin chứng kiến cảnh này liền nói:

“Rất đau phải không? Nhưng mà đây có lẽ là thu hoạch lớn nhất của chuyến thăm ta ngày hôm nay của cậu đấy! Một người muốn sống bình an vô sự trên đời thì lúc nào cũng phải ghi nhớ rằng: “Lúc nên cúi đầu thì phải cúi đầu!” Đây cũng là một chuyện mà ta muốn dạy cậu.”

Một người có thể có tự tin, nhưng đừng tự cao tự đại.

Một người có thể phóng đãng một chút nhưng đừng kiêu căng, ngạo mạn.

Một người có thể sống rất thọ nhưng cũng không thể trường sinh bất tử.

Đừng cho mình là “quá quan trọng”, kỳ thực cũng là một đức hạnh cần

tu dưỡng, một tâm thái sống cao thượng, một thái độ lạc quan và là một loại

trưởng thành của tâm tính, hay còn là một loại tâm không màng danh, lợi!

”Hề chi một phận đời riêng

Buông hơi nằm xuống mà nghiêng đất trời

Thiếu ta?.. Đời cũng vậy thôi

Ta là hạt bụi giữa đời bao la…”

Như Nhiên

CÂU CHUYỆN NGẮN NHƯNG BÀI HỌC DÀI

CÂU CHUYỆN 1:

Gà con ngây thơ hỏi gà mẹ: “Hôm nay mẹ đừng đẻ trứng nữa mà hãy dắt con đi chơi đi, được không mẹ?”

Gà mẹ trả lời: “Không được, mẹ phải tiếp tục đẻ trứng.”

Gà con khó chịu, vùng vằng: “Nhưng bao nhiêu ngày nay, ngày nào mẹ cũng đẻ rất nhiều trứng rồi mà?”

Gà mái mẹ trả lời đầy ẩn ý với gà con: “Mỗi ngày một quả trứng, dao phay chỉ đặt cạnh bên. Một tháng không đẻ trứng, chỉ còn nước vào nồi.”

Bài học rút ra: Bạn tồn tại vì bạn còn tạo ra giá trị. Đến một ngày khi mất đi giá trị của mình, bạn sẽ bị đào thải khỏi cuộc chơi. Đó là quy luật tất yếu, có cho thì mới có nhận. Khi bạn không thể cung ứng giá trị, đừng mong nhận lại bất cứ thứ gì.

CÂU CHUYỆN 2:

Một công nhân nọ oán thán với bạn của mình rằng: “Việc là chúng ta làm, người được biểu dương lại là tổ trưởng, thành quả cuối cùng lại biến thành của giám đốc, thật không công bằng”.

Anh bạn mỉm cười nói rằng: “Nhìn đồng hồ của cậu xem, có phải là cậu sẽ nhìn kim giờ đầu tiên, sau đó đến kim phút, còn kim giây chuyển động nhiều nhất cậu lại chẳng thèm ngó ngàng không?”.

Bài học rút ra: Trong cuộc sống thường ngày, cảm thấy không công bằng thì phải nỗ lực làm người đi đầu, oán trách chỉ vô dụng.

CÂU CHUYỆN 3:

Thượng đế muốn thay đổi số phận kẻ ăn xin, bèn hỏi:

  • “Nếu ta cho cậu mười triệu, cậu sẽ dùng nó như thế nào?”

Kẻ ăn xin đáp:

  • “Vậy Thì tốt quá, tôi có thể mua một chiếc điện thoại!” Thượng đế không hiểu, hỏi:
  • “Tại sao lại muốn mua điện thoại?”
  • “Tôi có thể dùng điện thoại để liên lạc với các khu vực trong cùng một thành phố, nơi nào đông người, tôi có thể tới đó ăn xin”, kẻ ăn xin đáp.

Thượng đế rất thất vọng, lại hỏi:

  • “Nếu ta cho cậu một trăm triệu thì sao?”. Kẻ ăn xin nói:
  • “Vậy thì tôi có thể mua một chiếc xe. Sau này, tôi ra ngoài ăn xin sẽ thuận tiện hơn, nơi xa đến mấy cũng có thể đến được”.

Thượng đế cảm thấy rất bi thương, lần này, ngài nói:

  • “Nếu ta cho cậu một trăm tỷ thì sao?” Kẻ ăn xin nghe xong, hai mắt phát sáng:
  • “Tốt quá, tôi có thể mua tất cả những khu vực phồn hoa nhất trong thành phố này”.

Thượng đế lấy làm vui mừng. Lúc này, kẻ ăn xin bổ sung một câu:

  • “Tới lúc đó, tôi có thể đuổi hết những tên ăn mày khác ở lãnh địa của tôi đi, không để họ cướp miếng cơm của tôi nữa”.

Thượng đế nghe xong, lẳng lặng bỏ đi.

Bài học rút ra: Trên đời này, không phải là thiếu cơ hội, cũng không phải là vận mệnh trước giờ không công bằng, mà là thiếu đi cách thức tư duy đúng đắn. Tư duy của một người quyết định cuộc đời của người đó. Thay đổi cuộc đời bắt nguồn từ việc thay đổi tư duy.

CÂU CHUYỆN 4:

Có một đoàn người đi giữa sa mạc. Ai cũng lê từng bước đi nặng nề, khổ sở, mặt mũi ai nấy đều cau có. Duy chỉ có một người bước đi nhẹ nhàng, nét mặt vui vẻ, đối lập hoàn toàn những người còn lại. Những người khác nhìn thấy vậy rất tò mò, liền hỏi:

  • “Tại sao anh có vẻ thoải mái thế?” Người kia cười đáp:
  • “Vì tôi mang theo ít đồ nhất.”

Bài học rút ra: Bí quyết hạnh phúc thực ra rất đơn giản. Hãy buông bỏ những điều cần buông. Càng nhiều sự lựa chọn thì càng ít hạnh phúc.

CÂU CHUYỆN 5:

Trong sân chùa có hai vị sư ngồi nói chuyện với nhau. Sư già mới hỏi sư trẻ rằng:

  • “Nếu tiến một bước là tử, lùi một bước cũng là vong, con sẽ quyết định tiến hay lùi?”

Vị sư trẻ không chút do dự liền đáp:

  • “Con ư? Con sẽ bước sang bên cạnh.”

Bài học rút ra: Khi gặp tình huống khó xử, hãy thử hướng suy nghĩ của mình theo một góc nhìn khác. Khi đó bạn sẽ hiểu ra rằng, bên cạnh đường vẫn còn có lối, mỗi ngã rẽ khác nhau sẽ dẫn tới một hoặc nhiều kết quả khác nhau. Vì vậy không nên tự bó buộc bản thân mình vào những viễn cảnh mà bạn có thể thấy trước mắt.

Còn bạn, bạn nghĩ sao về 5 câu chuyện trên khi liên tưởng tới cuộc đời của bạn?

SƯU TẦM và TỔNG HỢP

QUY LUẬT SỐNG VỚI NHAU

Ớt dù cay nhưng vẫn ăn cả vỏ, chuối dù ngọt nhưng cũng bỏ vỏ đi, có
những quy luật tự nhiên của tạo hóa mà ta không thể không thừa nhận, vì
vậy hãy bước tiếp dù đã từng vấp ngã, hãy hy vọng dù đã từng thất vọng.
Hãy mỉm cười dù nước mắt từng rơi.
Muốn thương nhau thì phải hiểu nhau, muốn hiểu nhau thì phải tin
tưởng nhau, muốn tin tưởng nhau thì phải thật lòng với nhau.
Ở đời nhiều lúc hiểu lầm bởi chuyện thị phi chẳng đuôi đầu, cái lưỡi
người đời luôn thêu dệt rồi tạo nên tuồng lắm bể dâu.
Khi móng tay dài chúng ta cắt móng tay chứ không cắt ngón tay, cũng
tương tự khi hiểu lầm hãy cắt bớt cái tôi chứng đừng cắt đứt mối quan hệ.
Cuộc đời sao lắm dối gian người hay bằng mặt, nhưng không bằng lòng,
miệng cười chắc thế đâu chỉ khi hoạn nạn biết đâu chân tình.
Đã biết chốn ni là quán trọ, hơn thua thù oán để mà chi, thử ra ngồi trước
bên phần mộ hỏi họ mang theo được những gì?
Đời người là một hợp đồng trọn gói niềm vui, nỗi buồn, hạnh phúc, khổ
đau….tất cả chỉ bán chung một gói, không thể mua riêng từng thứ được.
Chơi với người tốt như đi trong sương tuy không ướt áo nhưng mát rượi.
Chơi với người xấu như đi giữa rừng gươm tuy không bị thương nhưng
thường sợ hãi.
Đừng bao giờ nhìn vào giàu nghèo mà kết thân, dù người ta tiền vạn bạc
tỷ cũng chẳng liên quan gì đến bạn. Trên đời có những người dù chỉ một cái
bánh cũng vì bạn mà bẻ làm đôi, phải học cách nhìn người.
Chẳng ai sinh ra mà đã hợp nhau, một chút nhường nhịn, một chút chịu
đựng, thêm một chút nhẫn nại….và có cả một chút hy sinh vì nhau thì tình
yêu mới bền vững!
SƯU TẦM

CHỈ CÓ TÂM BẾ TẮC CHỨ ĐỜI KHÔNG BẾ TẮC

Bình Tĩnh Nhé!

  1. Nếu quyết tâm làm một việc gì đó, bạn không cần vội vã khoe khoang,
    càng không nên làm lớn chuyện. Hãy cứ im lặng thực hiện, thành tựu là hào
    quang sẽ giúp bạn toả sáng.
  2. Nếu đã quyết tâm làm, hãy cứ làm. Đừng vì một câu đánh giá của người
    ngoài mà do dự, buông bỏ giấc mơ của mình. Vì, nếu thành công thì đó là
    câu trả lời xác đáng với kẻ ghen tỵ; nếu thất bại thì đó là bài học đáng quý
    để bạn hoàn thiện và trưởng thành hơn.
  3. Bạn không cần phải mang bản thân mình so sánh với bất kỳ ai, vì mọi
    sự so sánh đều là khập khiễng. Chỉ cần bạn tốt hơn chính bản của ngày hôm
    qua, đó mới là thành công.
  4. Phần lớn người ta thất bại không phải do không có khả năng, mà là do
    ý chí không kiên định.
  5. Hiện thực là bờ bên này, lý tưởng là bờ bên kia, ở giữa là dòng sông
    cuồn cuộn chảy, hành động là chiếc cầu bắc ngang qua sông. – Kleiloyev
  6. Ta có thể chuyển rời núi bằng cách bắt đầu mang đi những viên đá nhỏ.
  7. Vượt lên phía trước là một công việc đòi hỏi lòng tin tưởng khát khao
    vào bản thân. Đó là lý do vì sao vài người với tài năng bình thường nhưng
    có chí tiến thủ lớn lao lại đi xa hơn nhiều người có tài năng vượt trội hơn
    hẳn. – Sophia Loren
    Trên hành trình của đời người, ai rồi cũng sẽ phải đối mặt với những
    điểm trũng, những khoảng thời gian bị mất phương hướng, không ý thức
    được việc mình muốn gì, thích gì, có thể làm được gì, cảm thấy bản thân
    thực sự rất vô dụng, thất bại thảm hại… thực ra, đó là thử thách của cuộc
    sống mà hầu hết ai cũng phải trải qua. Tuy nhiên, mỗi người lại có những
    cách đối mặt và giải quyết vấn đề khác nhau, người bình tĩnh tìm ra nút thắt
    để tháo gỡ, nhưng cũng có kẻ vội vã bỏ cuộc rồi cứ mãi vẫy vùng trong bùn
    lầy.
    Chỉ muốn nhắc bạn một câu, dù trong hoàn cảnh nào cũng hãy giữ lấy sự
    bình tĩnh cho mình. Mọi việc ắt sẽ có cách giải quyết cả.
    Bình Tĩnh Sống

KHÔNG THÍCH NGHE LỜI THẬT LÒNG

Nhược điểm lớn nhất của con người chính là: Không thích nghe lời thật
lòng. Nếu ai đó hỏi, bạn có thích nghe sự thật không? Bạn sẽ trả lời ra sao?
Có người trốn tránh không muốn nghe, có người từ chối thẳng thừng,
cũng có người sẵn lòng lắng nghe. Khi bị người nào đó chỉ ra lỗi lầm, trong
lòng bạn sẽ không tránh khỏi cảm giác khó chịu, thậm chí còn nổi giận vì
điều này quá “nói trúng tim đen”.
Sự thật mếch lòng, đó là lý do khiến nhiều người không hề muốn nghe
lời thật lòng hoặc nhận xét công tâm về bản thân. Song thái độ đối với vấn
đề này cũng thể hiện một phần con người của bạn.
Sự thật mặc dù đau đớn, trần trụi nhưng không nên bài trừ nó, mà hãy
tiếp nhận bằng trái tim rộng mở. Chỉ như thế, chúng ta mới tiến bộ từng
ngày, nhìn nhận đúng cách chúng ta sống và đối xử với thế giới.
Biết nghe lời trần trụi cũng là cách sống thông minh
Có một câu chuyện ngụ ngôn kể rằng, từ xa xưa, “dối trá” và “sự thật”
cùng tắm trên cùng một dòng sông.
“Dối trá” tắm xong trước và mặc bộ quần áo của “sự thật” rồi đi mất,
nhưng “sự thật” không chịu mặc bộ quần áo của “dối trá”.
Sau này trong mắt mọi người chỉ có thể tiếp nhận những lời nói dối đội
lốt nói thật chứ khó mà chấp nhận được sự thật trần trụi “không mặc quần
áo” kia.
Bởi lẽ, trái tim con người vô cùng phức tạp. Nói thật thường làm mất lòng
người, cho nên bạn bè nói thật càng ngày càng ít, ai cũng nói tốt và lời hay ý
đẹp.
Người chỉ thích nghe điều tốt chẳng khác nào thích nói dối, mình nói dối
cũng ép người khác nói dối theo. Hỏi người khác: “Bạn cảm thấy tôi là người
như thế nào”. Câu trả lời lúc này có thể quyết định mối quan hệ có được bền

lâu hay không. Đương nhiên ở đây chúng ta đặt trong trường hợp người chỉ
thích nghe lời nói tốt, nếu với người dung dị và cầu thị thì mọi chuyện đã
không có vấn đề gì xảy ra.
Biết ca ngợi, biết khuyến khích người khác là một biểu hiện của người có
EQ cao. Nhưng không phải luôn khen ngợi thì được xem là biết cách cư xử.
Lắm lúc, người luôn ca tụng, khen ngợi bạn không xuất phát từ thật lòng,
mà là muốn lấy lòng bạn. Người dám nói ra những khuyết điểm của bạn,
mặc dù có nguy cơ phá hủy mối quan hệ, nhưng đây mới là người bạn thật
sự.
Kết giao với người không ngại chỉ ra những thiếu sót của bạn cũng là một
sự khôn ngoan và trí tuệ. Bởi lẽ bạn bè không nhất thiết lúc nào cũng phải
khen ngợi, nói tốt về nhau.
Người vui mừng khi được nghe những điều tốt đẹp về mình và chán ghét
khi nghe sự thật, tất cả đều đang sống trong sự dối trá và bị lừa dối. Chỉ
những ai có can đảm nhận phê bình, chê trách, dám đối mặt với khuyết điểm
thì mới có thể sửa chữa, hiểu đúng về mình, mới không bị nhiều sự bất ổn
trong thế giới ngoài kia quật ngã.
Không sống bằng suy nghĩ của người khác và đạt được sự tự do của tâm
hồn là cách sống của người trí tuệ.

GIẤC NGỦ QUA LỜI KHUYÊN CỦA HOA ĐÀ

Hoa Đà là một vị lương y nổi tiếng thời Đông Hán trong lịch sử Trung
Hoa, được xem như thần y, cũng là một trong những ông tổ của Đông y, do
đó cách trị bệnh của ông từ xưa đến nay luôn được nhiều người coi trọng.
Từ xưa đến nay, các chuyên gia sức khỏe bao giờ cũng khuyên con người
phải ăn, ngủ và làm việc điều độ, hợp lý. Nhưng đa số chúng ta lại thiếu
quan tâm đến chất lượng giấc ngủ vì cho đó là hoạt động sinh lý bình
thường.
Danh y Hoa Đà trong suốt quá trình chăm sóc bệnh nhân, ông đã đúc kết
ra 4 lời khuyên về giấc ngủ để giữ gìn sức khỏe.

  1. ĐIỀU THỨ NHẤT:
    ” Phải đi ngủ trước giờ Tý (từ 11 giờ đêm đến 1 giờ sáng) “
    Theo quan niệm dưỡng sinh tại Thiếu Lâm tự, giấc ngủ là một phần vô
    cùng quan trọng trong đời người. Nếu trước giờ Tý mỗi ngày không ngủ
    được, thì khi đi khám bệnh, rất nhiều lão tăng y sẽ nói: “Không chữa cho
    bạn”. Kỳ thực không phải là không chịu chữa trị, mà là. . . chữa không hết
    được.
    Tại sao nói như thế? Người mất ngủ thâm niên, bất luận là nam hay nữ
    thì gan đều đã trực tiếp bị tổn thương, lâu ngày sẽ tổn thương thận, dần dần
    tạo thành khí huyết của thân thể bị thiếu hụt, mỗi ngày khi soi gương sẽ cảm
    thấy sắc mặt xám xịt, không tốt.
    Đến lúc đó cho dù bạn mỗi ngày dùng sản phẩm chăm sóc da, các loại
    chất bổ, rèn luyện thân thể, cũng không thể bù đắp lại những tổn thương do
    ngủ chưa đủ hoặc là giấc ngủ không tốt.
    Vì vậy, dậy sớm thì không sao nhưng tuyệt đối không được ngủ trễ. Rất
    nhiều người tinh thần không phấn chấn, phần nhiều là do có thói quen ngủ
    muộn, thường dễ bị tổn thương gan, tổn thương mật, thiếu tinh lực.
    Người như vậy con mắt thường không tốt, tâm trạng thường bị ức chế,
    thời gian vui vẻ ít đi (khí trong phổi cũng chịu ảnh hưởng, là nguyên nhân
    của việc nhịp thở không ổn định liên tục trong khoảng thời gian dài). Có
    nhiều người cho rằng buổi tối ngủ trễ, ban ngày có thể ngủ bù, thực ra là
    không bù lại được, nếu như ngủ không được, ngủ không đủ thì còn tồi tệ
    hơn nữa, khí huyết thân thể sẽ bị hao tổn hơn phân nửa.
  2. Điều Thứ Hai:
    ” Khi ngủ không được suy nghĩ “
    “Xem như mình không có thân thể, hoặc như là người đang ở trong nước,
    hòa tan ngón chân cái trước, rồi đến các ngón chân khác, tiếp theo là bàn
    chân, bắp chân, đùi,… từng bước hòa tan, cuối cùng như không tồn tại, tự
    nhiên thiếp đi”. Đây chính là trạng thái tinh thần tốt khi thiền định đi vào
    giấc ngủ: “Tâm ngủ trước, mắt ngủ sau”.
    Nhiều lúc, nguyên nhân của mất ngủ là do lúc đi ngủ trong đầu có nhiều
    tạp niệm, những lúc như thế này không nên nằm trằn trọc trên giường, để
    tránh hao tâm tổn sức, lại khó chìm vào giấc ngủ, biện pháp tốt nhất là ngồi
    dậy một hồi rồi ngủ tiếp.
    Trên thực tế, con người ngày nay nếu muốn đi ngủ trước 11 giờ tối, thì
    chuyện bình ổn cảm xúc trước khi lên giường cũng rất quan trọng, tâm trạng
    cần có một khoảng thời gian từ từ trầm tĩnh lại. “Tâm ngủ trước, mắt ngủ
    sau”, chính là đạo lý này.
    Tâm ngủ trước, mắt ngủ sau, là cách tốt nhất để đi vào giấc ngủ.
    Nếu như vẫn chưa ngủ được thì trước khi ngủ bạn có thể thử thực hiện
    động tác gập bụng đơn giản, rồi ngồi xếp bằng tự nhiên hoặc ngồi kiết già
    trên giường, hai tay xếp chồng lên nhau đặt lên trên chân, hô hấp tự nhiên,
    cảm giác lỗ chân lông toàn thân nở ra khép lại theo nhịp thở, nếu có ngáp
    chảy nước mắt thì sẽ có hiệu quả tốt nhất, đến khi muốn ngủ liền ngã xuống
    ngủ.
  3. ĐIỀU THỨ BA:
    ” Buổi trưa nên ngủ một chút hoặc là ngồi im thư giãn dưỡng thần “
    Vào buổi trưa (từ 11 giờ sáng đến 1 giờ chiều), nếu không có đủ điều kiện
    để ngủ, bạn có thể ngồi im tĩnh lặng, nhắm mắt dưỡng thần 15 phút. Những
    Hòa thượng đều có thói quen chợp mắt vào buổi trưa bằng cách ngồi thiền
    tại phòng thiền.
    Kỳ thực, giữa trưa chỉ cần nhắm mắt thực sự ngủ 3 phút là bằng ngủ 2
    giờ, quan trọng là thời gian ngủ phải thích hợp là giữa trưa. Ban đêm nếu
    ngủ đúng giờ Tý thì 5 phút ngủ tương đương với 6 giờ.
  4. ĐIỀU THỨ TƯ:
    Dậy sớm có lợi cho sự trao đổi chất của cơ thể con người.
    ” Nhất định phải dậy sớm “
    Một ngày của nhà sư bắt đầu từ tiếng chuông đánh thức vào sáng sớm,
    cho dù vào mùa đông, cũng sẽ không thức dậy trễ hơn 6 giờ, vào 3 mùa
    xuân, hạ, thu thức dậy trước 5 giờ. Theo dưỡng sinh, dậy sớm có lợi cho sự
    trao đổi chất của cơ thể con người.
    Chỗ tốt của dậy sớm là có thể loại bỏ một số chất bẩn ra khỏi cơ thể, nếu
    thức dậy quá muộn, đại tràng (ruột già) không được hoạt động, không thể
    thực hiện tốt chức năng bài tiết.
    Ngoài ra, chức năng tiêu hóa của cơ thể con người hoạt động tốt nhất là
    vào buổi sáng từ 7 cho đến 9 giờ, là “khoảng thời gian hoàng kim” cho hấp
    thụ dinh dưỡng. Cho nên, rất không nên ngủ nướng, nguyên nhân gây ra
    tình trạng choáng váng, mỏi mệt đa phần là do tham ngủ.
    Những đúc kết của Hoa Đà cũng là những điều nổi bật trong phép tắc trị
    bệnh của Đông y: Bảo tồn được tam bảo của cơ thể Tinh-Khí-Thần là yếu tố
    để cơ thể hoạt bát, tươi tỉnh.

BIẾT THẢNH THƠI MỚI LÀ THỰC SỐNG

.. Toàn bộ xã hội được xây dựng hướng theo việc phục vụ cho công việc,
nó rất tham công tiếc việc. Nó không muốn bạn học cách thảnh thơi, cho nên
từ rất sớm bạn đã được huấn luyện để không được thảnh thơi.
Đừng hiểu lầm! Tôi không bảo bạn thảnh thơi cả ngày. Hãy làm công việc
của bạn nhưng hãy tìm ra những khoảng thời gian cho bản thân mình, và
thời gian cho bản thân bạn chính là ý nghĩa của thảnh thơi.
Khi bạn cho phép bản thân không bận tâm đến bất cứ gì khác, bất cứ ai
khác, thảnh thơi đó cánh cửa tới thiền.
Bạn sẽ ngạc nhiên, nếu bạn có thể dành ra 1-2 tiếng mỗi ngày để thảnh
thơi, nó sẽ cho bạn một sự sáng suốt rất sâu sắc. Giống như vũng nước đục
sau khi bị khuấy tung được phép thảnh thơi để bùn và bụi lắng xuống, đủ
thời gian, nước sẽ trở nên trong veo, sạch sẽ.
Cho phép bản thân thảnh thơi, bạn sẽ thu được sự sáng suốt và sự sáng
suốt này sẽ thay đổi hành vi của bạn ở bên ngoài nữa. Bạn sẽ trở nên bình
thản hơn, yên tĩnh hơn.
Sự bình thản này sẽ thay đổi phẩm chất công việc của bạn nữa, nó sẽ trở
nên nghệ sĩ hơn, duyên dáng hơn. Bạn sẽ thấy mình ít phạm sai lầm hơn do
bạn được bắt rễ sâu vào sự sáng suốt, vào trí huệ riêng của mình.
Thảnh thơi có quyền năng kì diệu.
Thảnh thơi không phải lười biếng. Người lười nhìn cũng có vẻ thảnh thơi
bên ngoài, nhưng bên trong – tâm trí người đó đang nghĩ về đủ thứ, làm đủ
việc và kể cả du hành rất xa xôi nơi họ đang ở hiện tại.
Người thảnh thơi thực sự không chỉ thân thể được thư giãn thảnh thơi
mà cả tâm trí của người đó nữa.
Tâm trí người đó cũng được thảnh thơi, ngừng hoạt động. Người đó chỉ
hiện hữu trong giây phút hiện tại. Tâm trí người đó cũng tận hưởng hiện tại.
Nó không du hành về quá khứ hay tương lai. Ngay cả trái tim của người đó
cũng được thảnh thơi.
Chỉ khi bạn thảnh thơi trên cả ba tầng này: thân thể, tâm trí, trái tim – thì
đó mới là thảnh thơi thực sự.
Thảnh thơi là tên gọi khác của thiền: buông thư, thư giãn, hiện hữu ở hiện
tại. Nếu như bạn có thể thảnh thơi, rất nhanh chóng bạn sẽ thấy thân thể của
bạn hồi phục, trái tim cũng hồi phục. Bạn có thể thấy thông minh của bạn
cũng được phục hồi. Bạn suy nghĩ thấu đáo hơn, nhìn sâu hơn vào bản chất
mọi sự, công việc của bạn cũng nhờ đó hồi phục rất nhanh.
Đỉnh cao của việc học kiến thức là sự hiểu biết.
Đỉnh cao của hiểu biết là sự khôn ngoan.
Đỉnh cao của khôn ngoan là sự thông tuệ.
Và đỉnh cao nhất của thông tuệ, là trí huệ.
Người trí huệ, kì lạ thay, lại là người rất ngây thơ & thảnh thơi!
Indian Guru
Namo Buddhaya

CHÂN MẠNG ĐẾ VƯƠNG

Ai mắc bệnh Gút thì hình như ít nhiều đều có “Chân Mạng Đế Vương”
cả! Bằng cớ là bệnh thường luôn bắt đầu từ dưới chân, ở ngón chân cái trước
rồi mới lan đi các nơi, và mặt khác, từ xa xưa, người ta cũng đã gọi Gút là
bệnh của Vua (maladie des rois). Lịch sử y học cũng đã ghi nhận Alexandre
le Grand, Charlemagne, Louis XIV… đều bị Gut!
Vua Chúa hay đi săn bắn, ăn thịt rừng, uống nhiều rượu nên dễ bị Gut.
Về sau, những người giàu có cũng hay mắc phải bệnh này do những bữa ăn
“Đạm-Bạc” đầy rượu thịt của họ (theo cách giải-thích bây giờ thì đó là những
bữa ăn nhiều ĐẠM và tốn bạc!) nên Gut cũng là bệnh của nhà giàu! (maladie
des riches).
Đau khủng khiếp! À không, nhức nữa,nhức khủng khiếp. À mà không
đúng, buốt nữa, buốt khủng khiếp. Đau. Nhức. Buốt.
Nhích qua nhích lại nhích tới nhích lui gì cũng đau cả. Chân sưng một
cục, nóng đỏ. Mất ngủ. Mất ăn. Vua cũng phải kêu Trời!
Tôi vừa bị một vố. Đau sưng ngón chân cái của bàn chân phải. Đúng
truyền thống: “Chân” của “Mạng Đế Vương” rồi còn gì! Nhưng oan quá, lâu
nay ăn uống cẩn thận mà, có săn bắn có nội tạng động vật gì đâu… Từ lâu
đã bỏ THỊT! Chỉ còn Rau, Cá, Củ, Quả! Chắc tại già. Già, Thận yếu, thải
không kịp độc chất chăng?
Độc chất ở đây là Acid Uric, sinh ra từ chuyển hóa Protein có chứa nhiều
Purin trong thức ăn. Acid Uric lắng đọng tạo thành muối Urat, quyện quanh
và chèn vào giữa các khớp, đại khái như cho cát vào các khớp xe rồi nổ máy,
rồ ga cho nó chạy vậy!
Các thức ăn chứa nhiều purin là thịt rừng, hải sản, kèm với bia rượu, dzô
dzô 100% thì dễ có “Chân Mạng Đế Vương” lắm vậy. Lúc còn trẻ, còn khỏe
thì Thận tốt, thải độc rất nhanh, nhưng vẫn tích tụ đó, chờ có tuổi, sinh sự!
Gút có thể dẫn tới biến dạng bàn chân bàn tay với những u, những cục,
những hòn, đúng là “Lục-cục lòn-hòn”… lổn nhổn làm hạn chế cử động và
đau nhức kinh niên!
Thuốc trị Gút thì đã có, nhưng nhiều thứ có hại, thứ thì gây loét bao tử
(dạ dày), làm mục xương, hội chứng cổ trâu, tăng huyết áp (Cushing), thứ
thì gây nhiều tác dụng phụ, tương tác thuốc tùm lum nên cần có Hướng-
Dẫn của Bác-Sĩ!
Nghe tôi bị Gút, các bạn đồng nghiệp, học trò… hỏi thử máu chưa? Uống
thuốc chưa? Rồi đem cho mấy thứ! Ông bạn nhà thơ từ bên Mỹ cũng gởi
mấy bài thơ bảo đọc đi cho mau khỏi bệnh. “Tiếng còi xe lửa ôi ồn quá, anh
giụi vào em mái tóc thề, Huế của em đây, trong mái tóc, em thơm lừng ôi
em hương quê! Em của anh à, em của anh… Nắng hình như làm lá thêm
xanh, nắng hình như làm môi em đỏ, nắng hình như mắt em long-lanh…”
(TVL). Có bạn còn kêu đọc thần chú, niệm Nam mô… Có bạn bên trời Tây
viết “…Ở Thế-Kỷ 21 này mà không có cái gì làm cho người ta không bị ‘Đau
nhức kinh-khủng’ sao? Ở bên Mỹ họ có cái thuốc ‘Painkiller’ (Sát-Sanh kiểu
này thì chắc không có tội!), có Hữu-Hiệu không?”. Dĩ nhiên là hữu hiệu,
nhưng tạm thôi, không dứt hẳn được, lại cũng sinh lắm biến chứng, Sideeffects.
Còn cái “Painkiller” này có sát sanh không ư? Thì… có! Bởi cái “Pain”
này hẳn phải do nhiều yếu tố hợp thành, do duyên sanh cả đó thôi, nên chắc
chắn cũng là một thứ “Chúng Sanh”! Tốt nhất là làm sao cho nó “Vô Sanh”
thay vì “Kill” nó!
Nghĩ lại, đúng là có chuyện “Duyên Sanh” thiệt. Mấy ngày trước ăn nhiều
cá thu quá! Cá thu chiên, cá thu xốt cà, cá thu kho, cá thu “Muối Sư”… (do
mấy bà chị ở quê thương tình, mang cho). Mình lại quên cá thu có rất nhiều
Purin! Vậy là đáng đời! Tôi nhất định không uống thuốc, “Để xem con Tạo
xoay vần đến đâu!”. Tôi hiểu cơ thể phải có một cơ chế “Sưng nóng đỏ đau”
(viêm) nào đó để chống bệnh, nếu dùng thuốc kháng viêm chẳng hóa ra triệt
tiêu mất cái cơ chế tự nhiên rất quý này của cơ thể sao? Vậy, chuyển hẳn
qua ăn rau củ quả xem sao? Có hiệu nghiệm! Thế nhưng nghe có bạn chỉ ăn
toàn đậu với đậu mà cũng bị Gút Cấp-Tính! Thì ra các thứ đậu cũng có nhiều
Purin, đậu nành, đậu xanh, đậu phộng, đậu Hoà-Lan… kể cả hạt Điều! Ăn
vừa vừa thôi thì không sao! Các loại thịt rừng, nội tạng động vật (Thận, Tim,
Gan, Pâté Gan, Xúc-Xích…) và các loại hải sản như cá thu, cá hồi, tôm hùm…
đều chứa rất nhiều Purin cần tránh!
Qua ngày thứ ba thì bớt đau, bớt sưng, nhưng mất cả tuần mới bình phục
hẳn! Dĩ nhiên đây chỉ là một cơn Gút Cấp-Tính, không cẩn thận thì tái phát
như chơi và trở thành kinh niên!
Hay quá, Rau, Trái, Sữa, Yaourt, Fromage, Kem… Trà, Cà-phê đều rất ít
Purin!
Ngẫm lại, nếu ai có cái «Chân Mạng Đế Vương» thì Nên Từ Bỏ Sớm!!!
BS Đỗ Hồng Ngọc

LỜI KINH TRONG LÒNG BÀN TAY

“Đức Phật nói: tâm từ bi là nguồn tình thương vô tận, dù mang ra để
thương bao nhiêu người cũng không hết; tâm từ bi như ao nước trong
xanh, rửa sạch hết những lầm lỗi của ta và người”.
Tâm từ bi là một nguồn năng lượng có thể tái tạo được, cho dù hôm nay
đã dốc hết lòng để thương người này, nhưng ngày mai sẽ lại có đủ tình
thương để thương được người khác.
Nếu chỉ thương được người này nhưng lại ghét bỏ người kia; nếu chỉ
thương được người trong hiện tại, nhưng ngày mai, khi người đã đổi thay,
lại sinh tâm hận thù, tình thương đó, nhất định không phải là từ bi.
Vì Từ bi không chỉ được thể hiện ở khả năng kiên trì trong việc thương
người mà còn được thể hiện ở khả năng thích ứng để bắt đầu lại khi người
đã đổi thay khác ngày xưa.
Đỉnh cao nhất của trí tuệ là khi đứng trước bất kì một người nào cũng
luôn nhìn thấy được những điều gì đó để thương. Nên hình thức cao nhất
của trí tuệ chính là từ bi.
Khi thương được một người, những lầm lỗi của họ không còn đáng kể
nữa; khi thương được bản thân, chúng ta sẽ tự biết phải nói như thế nào,
phải làm những việc gì, phải đi về hướng nào, phải buông bỏ điều gì và giữ
lại điều gì để ngày mai của mình không phải khổ; và khi thương được cuộc
sống, tất cả những vết thương mà cuộc sống gây ra trước đó ngay lập tức
lành lại.
Trái tim từ bi thực sự là một kho báu rất lớn, lớn đến vô tận, nhưng chúng
ta có thể mang theo nó đi khắp mọi nơi một cách rất nhẹ nhàng.
Từ bi không phải chỉ yêu thương một vài người mà là yêu thương tất cả
mọi người; không phải chỉ thương một chốc một lát mà là thương mọi lúc;
nên từ bi không phải chỉ giúp chúng ta bình yên trong một vài hôm, mà sẽ
giúp chúng ta bình yên được cả đời trong mọi hoàn cảnh.
Một ngày nào đó, khi đủ trưởng thành, chúng ta sẽ lại tin vào những điều
kì diệu của cuộc sống, như trẻ con ngày xửa ngày xưa đã từng tin, chỉ là khác
hơn một chút; trẻ con ngây ngô tin những điều kì diệu của cuộc sống đến từ
những thứ bên ngoài, từ đôi tay chứa đầy phép thuật của ông Bụt cô Tiên;
còn một người trưởng thành sẽ tin điều kì diệu của cuộc sống đến từ chính
bản thân mình, từ đôi chân không ngại khó, từ đôi tay không sợ gian nan,
và từ một trái tim chứa đầy từ bi dù đối diện với bao nhiêu đắng cay vẫn
gom đủ tình thương để nói được hai tiếng “thương người”.
Để được bình yên, chỉ cần một trái tim đầy tình thương, mọi chuyện chỉ
đơn giản như vậy, nhưng để có được điều đơn giản ấy lại là điều rất khó.
Người ngủ an.
Vô Thường
Núi.26.1.2023
Om Mani Padme Hum

HÃY ĐỌC NHỮNG DÒNG NÀY NẾU CẢM THẤY MÒN MỎI CHÁN CHƯỜNG

  1. Thành công chưa bao giờ là điều dễ dàng, đặc biệt là những hoài bão lớn.
    Vấp ngã, sai lầm và thất bại là những điều không ai tránh khỏi. Đừng vì
    chút trắc trở mà nản lòng.
  2. Sứ mệnh càng cao, chông gai càng nhiều. Nhưng thà đương đầu với
    chông gai thử thách, để được thể nghiệm một kiếp sống nồng nhiệt, con
    hơn đắm mình trong những ngày nhàn nhạt vô nghĩa.
  3. Bạn làm việc và nỗ lực, là vì chính bản thân bạn. Có rất nhiều việc, ta làm
    không phải để được “trả công”. Ta làm vì thấy nó xứng đáng. Đừng hờn
    dỗi với cuộc đời khi cuộc đời không ban cho ta công cán.
  4. Miếng phomai miễn phí chỉ có trong chiếc bẫy chuột. Đời không chỉ có
    màu hồng, phải biết chấp nhận hai mặt trái phải của cuộc sống mà dấn
    thân, chinh phục.
  5. Người ta thường đo ngựa hay trên đường trường. Đời dài lắm, không có
    gì mà vội. Giữ ý chí kiên định, vấp ngã nhanh chóng đứng lên. Sai lầm
    nhanh chóng điều chỉnh. Giữ cho mình cái đầu lạnh và đôi chân không
    mệt mỏi. Phải vững bước thì mới mong có con đường.
  6. Mệt rồi thì cứ nghỉ. Không ai như sắt đá mãi được. Nghỉ xong rồi thì đứng
    dậy: sau những lần đứng dậy đó, sự kiên cường sẽ tăng lên từng ngày.
    Hãy kiên cường, lì lợm và đừng đánh mất trí tuệ của mình.
    (Chill Radio chiêm nghiệm)